Cửa sổ phản ánh

Trên 289872 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 7 nhật ký   
    • Đôi bàn tay của tôi

    • Tạo bởi Viet Dung  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 12:10
    • Một đêm mất ngủ.

      Không có việc gì làm, không có sách để đọc. Tôi tỉnh dậy, bò ra khỏi giường, khoác chăn và ngồi thu lu trên ghế sofa. Trong tư thế đó, tôi chợt nhìn thấy đôi bàn tay của mình.

      Một đôi bàn tay có kích thước như của một đứa thiếu niên, ngón tay ngắn, móng tay cũng cắt ngắn, ở một vài...

      Một đêm mất ngủ.

      Không có việc gì làm, không có sách để đọc. Tôi tỉnh dậy, bò ra khỏi giường, khoác chăn và ngồi thu lu trên ghế sofa. Trong tư thế đó, tôi chợt nhìn thấy đôi bàn tay của mình.

      Một đôi bàn tay có kích thước như của một đứa thiếu niên, ngón tay ngắn, móng tay cũng cắt ngắn, ở một vài khớp nối, do hay bẻ tay nên đốt tay có vẻ phình to hơn những chỗ khác. Lòng bàn tay to và rộng, không có vết chai nào, da tay hơi tái nhưng khá trắng và nhẵn nhụi. Không, có vài chỗ không được nhẵn cho lắm, nhất là trong mùa này. Mùa Đông nào tôi cũng bị nứt nẻ ở vị trí của hai ngón trỏ, hai ngón cái. Những vết nứt không sâu mà rạn đều, bao khắp phần cạnh bên của ngón trỏ và ngón cái. Mùa đông nào cũng chỉ những ngón đó bị, các ngón khác bình yên vô sự suốt bao năm, chưa hề nứt nẻ, bong tróc.

      Với đôi bàn tay này, ba mươi năm qua tôi đã làm gì?

      Tôi đã cầm bút chì, nghuệch ngoạc nét cong nét thẳng vào những ô ly trong bài tập viết đầu tiên.

      Tôi đã cầm bút mực để viết những con chữ nhem nhuốc lên trang vở kẻ ngang. Những ngày đó, bàn tay, ngón tay lúc nào cũng lấm lem mực tím.

      Tôi đã cầm bút bi, liến láu ghi nhanh những bài giảng để rồi sau đó chính mình không đọc nổi mình đã viết gì.

      Tôi đã gõ bàn phím, từ dò dẫm trên từng ký tự đầu tiên, cách đặt tay quy chuẩn (ngón trỏ trái đặt ở chữ F, trỏ phải ở chữ J, lần lượt chữ D, S, A - cho ngón giữa, áp út và ngón út tay trái và K, L, ; - cho tay phải) của chương trình Typing Master phiên bản cũ nhất. Còn bây giờ, tôi đã có thể gõ mà không cần nhìn vào bàn phím. Và Typing Master thì đã cải tiến hơn rất nhiều, thú vị hơn rất rất nhiều.

      Tôi đã cầm chuột máy tính, click click, kiếm tìm tổng hợp thông tin cho công việc của mình. Có một vết chai bé xíu ở đốt giữa ngón trỏ phải, ở vị trí mà tôi hay click chuột, và hay dùng để vặn tay ga xe máy.

      Phải, với đôi tay này, tôi cũng đã lái xe ngót nghét chục năm. Từ chiếc xe đạp với tay lái bọc nhựa cứng, đến những tay lái có gai êm êm buồn buồn của chiếc Wave Alpha mà tôi đã làm mất, cho đến chiếc Dim chiến mà giờ này tôi vẫn đang đi…

      Với đôi tay này, giờ hàng ngày tôi vẫn đang gõ máy tính. Viết bài, viết kịch bản, viết kế hoạch, thảo công văn, email… Từ công việc đến giao tiếp, vui buồn giận dữ, mọi trạng thái, ngôn từ đều xuất hiện dưới mười đầu ngón tay.

      Với đôi tay này, tôi cũng đã từng cảm nhận độ nhám của rau tía tô khi nấu nồi cà bung, độ tươi, chắc của món thịt lợn để làm món rán, hay lớp vỏ mịn màng của cà chua… Đã rất lâu rồi, tôi không còn nấu ăn nữa.

      Với đôi tay này, giờ, tôi đang chăm sóc con tôi. Vuốt những sợi tóc chổng ngược của nó, lau mồ hôi cho nó, xoa vào hai cái má phính, hai cái mông tròn tròn mịn mịn mềm mềm, kỳ cọ tắm táp cho nó… và nhiều lúc, phát vào mông nó thật đau khi nó hư hoặc khi tôi thiếu kìm chế.

      Đôi tay này đã làm biết bao nhiêu việc!

      Đã từng được sử dụng đúng với chức năng cầm nắm như loài linh trưởng.

      Cũng đã từng âu yếm, yêu thương và cố gắng níu giữ.

      Và cũng đến lúc phải chấp nhận buông…

      Lúc này, ngay lúc này, tôi biết, đôi tay mình vẫn đang đợi chờ một đôi tay. Một đôi tay sẵn lòng nắm lấy bàn tay tôi, không sợ những vết nẻ khô ráp, không sợ cái lạnh thường trực trên tay tôi, để ủ ấm cho nó, che chở cho nó, bao bọc nó. Và không mải mê kiếm tìm những bàn tay khác mà sẵn lòng nắm tay của tôi đến cuối cuộc đời…

      Liệu đến khi nhắm xuôi tay rồi, đôi tay của tôi sẽ đầu thai vào kiếp nào?

      Nó có thuộc về một người như tôi? Có được sống như tôi đang sống, có phải trải qua những gì tôi tưởng như nắm giữ được mà rồi cuối cùng lại buông rơi?

      Mà thôi, tốt nhất thì, hãy đầu thai vào một loài thuộc họ linh trưởng, làm đúng chức phận của một bộ phận cầm nắm đã là may mắn rồi, đôi bàn tay của tôi!

    3 người thích bài viết này
    • Tìm một lối về

    • Tạo bởi BỜ VAI TO  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 11:57
    • - Làm ơn cho tôi biết tôi phải đi theo hướng nào đi?

      - Cái đó còn tùy thuộc bạn muốn đi đâu nữa cơ.

      - Nhưng… nhưng tôi cũng không biết tôi cần đến nơi nào nữa!

      - Ồ, vậy thì bạn đi đường nào cũng có khác gì đâu?

      Anh ạ, đó là đoạn đối thoại rất ngắn giữa cô bé Alice và chú mèo thông thái trong câu truyện...

      - Làm ơn cho tôi biết tôi phải đi theo hướng nào đi?

      - Cái đó còn tùy thuộc bạn muốn đi đâu nữa cơ.

      - Nhưng… nhưng tôi cũng không biết tôi cần đến nơi nào nữa!

      - Ồ, vậy thì bạn đi đường nào cũng có khác gì đâu?

      Anh ạ, đó là đoạn đối thoại rất ngắn giữa cô bé Alice và chú mèo thông thái trong câu truyện "Alice lạc vào xứ sở thần tiên" của Lewis Caroll mà em vẫn thường đọc đi đọc lại nhiều lần, mỗi khi thấy lòng mình chật hẹp vì chất chứa quá nhiều những ngổn ngang chưa thể nào thu xếp, vì những nhọc nhằn làm chân em do dự chùn bước, hoặc đơn giản hơn (như lúc này đây) khi nỗi nhớ làm em quắt quay thổn thức, khi yêu thương làm em da diết ngóng tìm, và khao khát bình yên làm em muốn tìm một lối về!

      Vâng, đôi khi em cũng cần tìm một lối về… Vì, em nghĩ, thật ra không chỉ có Alice hay em mà bất cứ ai trong chúng ta cũng muốn trên những dặm dài mưu sinh sẽ tìm được một lối riêng để trở về. Nhưng “tìm một lối về” không có nghĩa là ta đang đi lạc, ta đang hoang mang, ta đang hồ nghi không biết mình là ai, không biết mình cần gì, không biết mình muốn gì, không dám tin vào khả năng của mình và cũng chẳng xác định được tương lai sẽ ra sao như cô bé Alice ngây thơ, đẹp xinh và giàu mơ mộng. "Tìm một lối về" cũng không có nghĩa là ta không biết phải chọn lối rẽ nào cho cuộc đời mình hay không thấy con đường mà mình đang đi.

      Với em, “lối về” là nơi em có thể tìm được đúng giá trị hạnh phúc mà em đang hướng đến hay đang mong mỏi kiếm tìm. Thế nên, lối về có khi là một ngõ trúc thăm thẳm những ngày xanh, lắng dịu nhưng ken dày trong ký ức. Ngõ trúc ấy có tiếng se sẻ, chào mào lích chích trong vòm lá. Ngõ trúc ấy có hương Hoàng lan thoang thoảng mỗi chiều đông đứng ngóng mẹ về. Ngõ trúc ấy có bóng dáng bà ngoại lặng bên khung cửa sổ nâu trầm chờ đợi từng đứa cháu đi xa...

      Lối về, có khi là một đoạn đường nối dài nằm ven sông em vẫn hàng ngày đi qua để đến trường. Đoạn đường ấy mỗi mùa trăng thường bạt ngàn sen trắng, sen hồng. Những búp sen vừa hé nụ thường được bó tròn trong lá sen xanh, mơn mởn, thơm mát dễ làm em chạnh nghĩ về một khuôn mặt thiếu nữ đang e ấp giữ chặt chiếc yếm thêu hoa, và lời hẹn ước tháng Năm về...

      Lối về, cũng có khi là một đêm không ngủ, nằm thao thức nghe tiếng guitar của em trai chầm chậm đổ những hợp âm quyện vào lời hát “… mái nhà xưa yêu dấu, bức tường rêu phong cũ, nơi mình đã qua những ngày thơ ấu… Đi qua bao gập ghềnh, cuộc đời mãi lênh đênh. Đi qua bao vô tình, một đêm nhớ tiếng ru mẹ hiền…” (*) mà thương quá ngày xưa...

      Lối về, có khi là giữa buổi trưa nghe tiếng anh cười vang, em đã cuống quýt vội vàng thay tà  áo mới; có khi trong từng giấc mơ riêng, em vẫn thấy ta đang cùng nhau xây chung một giấc mơ bình yên và lành lặn...

      Lối về, với em, là thế đó...! Nên chi em vẫn yêu hoài câu chuyện cổ tích của Lewis Caroll. Em thích cái cách ông ấy cho cô bé Alice một chú mèo thông thái đứng kề bên để trả lời những câu hỏi mà tự bản thân Alice không thể tìm thấy lời giải đáp. Chú mèo ấy chính là lý trí còn những câu hỏi mới nghe qua tưởng chừng rất ngớ ngẩn "Ta là ai?", "Ta đang ở đâu?" hay "Ta cần gì?" chính là chiếc kim chỉ hướng đi nằm trong cái la bàn đặc biệt - la bàn lý trí; phải thế không anh?

      Còn em, em không có chú mèo thông thái như Alice nên mỗi lúc muốn biết chắc mình không đi lạc, lúc nào mình cần đi thẳng, lúc nào cần rẽ lối, và lúc nào cần một lối về em vẫn thường đặt tay mình lên phía trái tim.

      La bàn của em luôn ở đó...!

    2 người thích bài viết này
    • Đôi điều sẻ chia!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 11:35
    • Mình chợt nhận thấy, dường như sau mỗi lần gặp điều không như ý, mình chỉ buồn buồn, rồi khó chịu trong lòng; sau đó, tự động viên rồi sẽ qua. Nhưng có những chuyện động viên mãi mà không được thì chỉ cần được khóc ngon lành một bữa, sau đó sẽ cảm thấy mọi thứ ổn hơn!

      Nhiều khi, việc chia sẻ...

      Mình chợt nhận thấy, dường như sau mỗi lần gặp điều không như ý, mình chỉ buồn buồn, rồi khó chịu trong lòng; sau đó, tự động viên rồi sẽ qua. Nhưng có những chuyện động viên mãi mà không được thì chỉ cần được khóc ngon lành một bữa, sau đó sẽ cảm thấy mọi thứ ổn hơn!

      Nhiều khi, việc chia sẻ tâm tư với một người bạn thân, một người anh hoặc em nào đó, sẽ giúp mình được cân bằng trạng thái tâm lý tạm thời!

      Nhưng để ổn thực sự, hoàn toàn thì mình lại tìm đến sách, thực lòng và chân thành là cứ khi không ổn, mình tìm đọc một cuốn sách, ngấu nghiến, ngẫm nghĩ, thấu cảm tình đời và tình người, tính cách, số phận, nhân vật, các bài học trong đó, mình lại thấy nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn, và bao nhiêu buồn lòng hoặc lo lắng, trăn trở mình lại cho qua hết, gạt bỏ hết!

      Và mình nhận ra rằng, chỉ có tự bản thân mình phải nhận thức được vấn đề, chấp nhận được mọi thứ, lúc ấy mình mới thực sự ổn, thay đổi từ bên trong để bên trong mình được tốt hơn, thanh thản, nhẹ nhàng và thoải mái! 

      Và chỉ có những gì bản thân mình thực sự khám phá, thực sự thấu cảm, thì những giá trị mình tạo ra, nhận được sẽ bền vững lâu dài. Cái "ổn" đấy mới "ổn thực sự và bền lâu"...

      Những khi gặp chuyện buồn lòng, không như ý, bạn thường làm cách nào để giải tỏa tâm lý?

    4 người thích bài viết này
    • Rộng lòng và sẻ chia!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Chủ nhật, 9 Tháng 12, 2012 - 16:35
    • Ngày xưa có những lần mất ngủ,
      Cũng thắp đèn rồi thao thức làm thơ
      Không bằng trắc, không gieo vần điệu
      Chỉ tiếng thở dài khó ngủ trong thơ...

      Mà ngày ấy tôi cũng còn trẻ lắm
      Mới tuổi mười lăm, con gái một thời
      Chẳng yêu đương nhưng nhiều tư lự
      Chuyện học hành và những đứa bạn thân!

      Đến hai...
      Ngày xưa có những lần mất ngủ,
      Cũng thắp đèn rồi thao thức làm thơ
      Không bằng trắc, không gieo vần điệu
      Chỉ tiếng thở dài khó ngủ trong thơ...

      Mà ngày ấy tôi cũng còn trẻ lắm
      Mới tuổi mười lăm, con gái một thời
      Chẳng yêu đương nhưng nhiều tư lự
      Chuyện học hành và những đứa bạn thân!

      Đến hai mươi, tôi vẫn thường mất ngủ
      Chỉ bởi trong lòng còn nhiều nỗi tơ vương
      Bắt đầu biết yêu và chuyện tình dang dở
      Bởi một người đã cất bước sang sông!

      Và từ ấy, vẫn thường hay mất ngủ
      Tôi bắt đầu sống chậm và trầm ngâm
      Suy ngẫm cuộc đời và những điều buồn tẻ
      Bởi có gì hơn tự trải nghiệm chính mình...

      Những con đường tôi qua, những con người đã gặp
      Đều thoáng nét buồn trong nét cười tươi vui
      Ai cũng ổn nhưng chẳng ai ổn cả
      Mọi người cười vui, nhưng giấu chuyện trong lòng...

      Tôi chẳng biết có điều gì đang đến
      Khiến người ta không cởi mở tấm lòng
      Chỉ một nét cười vui và những lời "chém gió"
      Để thấy lòng tôi trống rỗng mênh mang...

      Tôi ước chi lòng cứ rộng mênh mông
      Để đón chào và lắng nghe những nỗi niềm dang dở
      Một nụ cười của ai vừa tắt
      Một nỗi buồn đang trào lên ánh mắt em tôi!

      Lòng tôi rộng và trái tim tôi ấm,
      Chỉ mong cầu mọi người được yên an
      Cứ sẻ chia những nỗi niềm riêng biệt
      Để được lắng nghe và nhẹ nhõm trong lòng!
    1 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Cứ sẻ chia những nỗi niềm riêng biệt

    4 tuổi trước  0

    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Cứ sẻ chia những nỗi niềm riêng biệt - Để được lắng nghe và nhẹ nhõm trong lòng!

    4 tuổi trước  0

    • Dem

    • Tạo bởi JANG NAM   từ Chủ nhật, 9 Tháng 12, 2012 - 16:32
    • thanh văng một màn đêm
      con phố nhỏ thức không muốn ngủ
      ai đứng ai đi ai ngồi ai nhớ
      ly cà phê nghi ngút hương thơm
      ai một giọt lệ rơi nho nhỏ
      con phố đêm lại vẫn... một mình
      thanh văng một màn đêm
      con phố nhỏ thức không muốn ngủ
      ai đứng ai đi ai ngồi ai nhớ
      ly cà phê nghi ngút hương thơm
      ai một giọt lệ rơi nho nhỏ
      con phố đêm lại vẫn... một mình
    • Chuyện Ấm - Lạnh đời thường!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ bảy, 8 Tháng 12, 2012 - 23:57
    • Tôi ngồi thay ảnh ọt
      Em bảo: "mùa đông rồi
      Chị không thay áo mới
      Cho sắc đỏ trên tường
      Người ta nhìn sẽ thấy
      Vào nhà chị ấm hơn!"

      Tôi cười tươi bảo nhỏ
      "Ừ chị vẫn chưa thay
      Vẫn còn nguyên váy trắng
      Và gió thổi tóc bay
      Để mai chị thay nhé
      Lấy áo ấm mùa đông
      Ảnh đi Mù Cang Chải
      Có bếp lửa ấm nồng
      Và tình...
      Tôi ngồi thay ảnh ọt
      Em bảo: "mùa đông rồi
      Chị không thay áo mới
      Cho sắc đỏ trên tường
      Người ta nhìn sẽ thấy
      Vào nhà chị ấm hơn!"

      Tôi cười tươi bảo nhỏ
      "Ừ chị vẫn chưa thay
      Vẫn còn nguyên váy trắng
      Và gió thổi tóc bay
      Để mai chị thay nhé
      Lấy áo ấm mùa đông
      Ảnh đi Mù Cang Chải
      Có bếp lửa ấm nồng
      Và tình yêu đang thắp
      Trong ánh mắt chị em"

      Mà thôi, tôi cứ để
      Ảnh mát mẻ, hôm nay
      Dù sao trời vẫn thế
      Lạnh, vẫn lạnh cơ mà
      Chỉ có tôi là khác
      Ấm mà lạnh ở trong
      Đôi khi thì ngược lại
      Lạnh vẫn ấm trong lòng!

      Các bác có như thế
      Thì like bài viết này! :))
    • Từ khóa:  Relax
  • 5 người thích bài viết này
    album/user474/2014-03/1394691787-7399-2014-03-13-13-23-07.jpg
    Kathrin Dang   :D đọc phần mô tả của chồng xong muốn đi gọi chị Huệ quá =))

    4 tuổi trước  0