Cửa sổ phản ánh

Trên 297349 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 26 nhật ký   
    • Em...Tuổi 21 đơn côi ...

    • Tạo bởi Hà Phạm  từ Thứ hai, 21 Tháng 11, 2016 - 06:43
    • 21 tuôỉ...

      Đứng giữa ngưỡng cửa cuộc đời không biết nên đi về phía nào để thành công...

      Em mơ mộng giữa cuộc sống hối hả tấp nập. 

      Bỗng cảm thấy sự lãng mạn của mình cũng gấp rút theo...

      21 tuổi...

      Một cô sinh viên năm cuối....

      Lặng lẽ đi dọc các phố phường Hà Nội...

      Cảm nhận sự trong lành của tiết trời...

      21 tuôỉ...

      Đứng giữa ngưỡng cửa cuộc đời không biết nên đi về phía nào để thành công...

      Em mơ mộng giữa cuộc sống hối hả tấp nập. 

      Bỗng cảm thấy sự lãng mạn của mình cũng gấp rút theo...

      21 tuổi...

      Một cô sinh viên năm cuối....

      Lặng lẽ đi dọc các phố phường Hà Nội...

      Cảm nhận sự trong lành của tiết trời đông buổi sớm..

      Cảm nhận sự tươi sáng của đóa cúc họa mi giữa sương giá lạnh...

      Cảm nhận sự cô đơn trong lòng mình...

      An nhiên...............1479685397-7002-2016-11-20-23-43-17.jpg

    • Từ khóa:  Anh....
    3 người thích bài viết này
    Hà Phạm  đến lúc thay đổi rồi đó bạn

    8 tháng trước  0

    album/2016/2016-09/2016-09-16/user258354/1474032086-7729-2016-09-16-13-21-26.jpg
    Chu Du  uhm có lẽ cần thay đổi rồi nhưng tôi còn chưa tìm thấy thứ khiến tôi có thể thay đổi

    8 tháng trước  0

    • Gửi Người yêu cũ

    • Tạo bởi Hà Phạm  từ Chủ nhật, 20 Tháng 11, 2016 - 16:19
    • Gửi anh.... Người từng yêu em rất sâu đậm..

      CHia tay rồi, có vẻ anh sống khỏe hơn thì phải. Có bao giờ anh ghé qua Fb xem em sống có tốt không? EM yêu người khác chưa? Thật buồn vì sau 3 năm, người luôn tìm kiếm anh vẫn là em. 3 năm trước, sau khi chia tay anh xóa fc cũ, lập fb mới. Thật khó khăn, ròng rã một năm trời cứ lên fb là...

      Gửi anh.... Người từng yêu em rất sâu đậm..

      CHia tay rồi, có vẻ anh sống khỏe hơn thì phải. Có bao giờ anh ghé qua Fb xem em sống có tốt không? EM yêu người khác chưa? Thật buồn vì sau 3 năm, người luôn tìm kiếm anh vẫn là em. 3 năm trước, sau khi chia tay anh xóa fc cũ, lập fb mới. Thật khó khăn, ròng rã một năm trời cứ lên fb là em tìm nick anh mà không tìm thấy. Người ta nói, ai yêu nhiều hơn sẽ khổ. Và có vẻ em yêu anh nhiều hơn anh yêu em thì phải. Sau chia tay, đến giờ là 3 năm 9 tháng 4 ngày, em vẫn chưa bao giờ xóa đi những gì về anh. Ảnh của anh, quà anh tặng em, thư anh gửi em... tất cả em còn giữ. Cũng có lần em thử quên anh để yêu người khác nhưng những gì về anh vẫn hiện diện làm cho em dừng lại. Họ nói sao sau bao lâu em vẫn chưa hết đau. Em nói mọi thứ không đơn giản là đau nữa, mà nó là một thứ gì đó ghi sâu em không thể quên được. Em dừng lại con đường tìm kiếm người thay thế anh, em sống trong bóng hình anh, mọi thứ trôi đi...Đến lúc em phải quên thì em lại tìm thấy fb của anh. À thì ra là anh vẫn nâng niu nó, nhưng không phải mình nó mà có sự xuất hiện của một thứ khác khiến anh chia sẻ tình cảm dành cho nó. Rồi em phát hiện ra anh yêu người mới. Không có sự đố kị, em chỉ cảm thấy cô gái ấy sẽ thật hạnh phúc giống như em ngày xưa vậy. Anh à.. em tìm thấy anh giữa bộn bề cuộc sống, nhưng em lại không thể chạm tới anh. Anh giờ ở phương ấy chắc đang hạnh phúc lắm. Chằng giống em vẫn vật lộn giữa những gì được gọi tên anh. Quá nhiều cho một thứ tình cảm được gọi là tình yêu. Dẫu biết sẽ khó, nhưng từ giờ em sẽ học cách không để anh liên quan đến cuộc sống của em. Em còn thương anh anh ạ. Chào anh. Người đã từng yêu...1479633521-6451-2016-11-20-09-18-41.jpg

    • Từ khóa:  anh.....
    4 người thích bài viết này
    album/2015/2015-11/2015-11-23/user301390/1448300071-5387-2015-11-23-17-34-31.jpg
    Mun Black  đôi khi , tình yêu, chỉ là là chuyện của môt người, chỉ cần hạnh phúc môt lúc la đc, cho dù đau khổ lâu hơn, ít ra .... vẫn chưa từng hối hận vi đã từng yêu môt người

    7 tháng trước  0

    • HẠNH PHÚC LÀ CÙNG NHAU ĐI ĐẾN CUỐI CON ĐƯỜNG

    • Tạo bởi davidbeck  từ Thứ năm, 7 Tháng 4, 2016 - 09:52
    • ♠ 26 tuổi.


      Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: “Vợ …”. Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước khi ra ngoài tôi in lên trán cô ấy một nụ hôn. Vô số cuộc gọi mỗi ngày đều không cảm thấy khó chịu.

      ♠ 30 tuổi.

      Cô ấy sinh cho tôi một...

      ♠ 26 tuổi.


      Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: “Vợ …”. Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước khi ra ngoài tôi in lên trán cô ấy một nụ hôn. Vô số cuộc gọi mỗi ngày đều không cảm thấy khó chịu.

      ♠ 30 tuổi.

      Cô ấy sinh cho tôi một cô con gái đáng yêu. Con gái giống bố hơn giống mẹ. Cô ấy luôn nói rằng: “Làm sao lại giống anh thế chứ, xấu chết đi được. Nếu như con gái giống em thì tốt biết bao, tương lai sẽ thành một hotgirl”. Nói vậy thôi chứ mỗi lần ôm con vào lòng cô ấy đều không nỡ để người khác bế. Gặp ai cũng tự hào: “Con gái em thông minh cực, bé ngoan cực!”. Nửa đêm tỉnh dậy thay tã, cho cô công chúa nhỏ bé bú sữa. Cả đêm mất ngủ, chỉ cần em bé cựa quậy, cô ấy sẽ nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành, chứ không bao giờ nỡ làm phiền giấc ngủ của tôi.

      ♠ 33 tuổi.


      Con gái đi học mẫu giáo. Tôi sau khi tan làm khắp người một mùi mồ hôi, nhưng việc đầu tiên khi về đến nhà là ôm lấy vợ, hôn chụt một cái. Cô ấy luôn nói rằng: “Anh hôi quá đi”. Tôi hãnh diện nói với vợ: “Đố em tìm được ai có mùi hôi như anh, toàn hôi hơn thôi”. Đến cuối tuần, chúng tôi dẫn con gái đi công viên. Tôi một tay dắt hoàng hậu, một tay dắt công chúa. Tự dưng cảm thấy bản thân mình quá sức vĩ đại.

      ♠ 36 tuổi.


      Lễ tình nhân, tôi mua tặng vợ một bó hoa hồng lớn kỉ niệm tròn 10 năm kết hôn. Cô ấy hớn hở như một thiếu nữ đôi mươi nhảy cẫng lên ! Năm nay con gái lên lớp một, hai người cùng nhau nỗ lực gấp bội phần vì một tương lai tốt đẹp của con.

      ♠ 40 tuổi.


      Con gái đã lên cấp 2, thành tích học tập rất tốt. Chúng tôi thường xuyên dẫn con đi du lịch mở rộng kiến thức thực tế. Không khí gia đình ngày càng ấm áp. Lúc tôi một tay dắt vợ, một tay dắt con, cô ấy bỗng nhiên phát hiện tôi ngày càng có sức hút, ngày càng nam tính khó cưỡng.

      ♠ 50 tuổi.


      Công chúa cũng đã lập gia đình, mẹ chồng rất ưng con gái của tôi. Con cái công việc bận rộn, đều không có thời gian ở bên cạnh chúng tôi thường xuyên. Tôi là tất cả mọi thứ của cô ấy, hai người chăm sóc lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, lo sợ đối phương bị bệnh!

      ♠ 60 tuổi.


      Tôi nghỉ hưu rồi, cô ấy cũng già rồi. Tóc bạc trên đầu có nhuộm cũng che không hết. Tôi giúp cô ấy đi mua thức ăn. Lúc qua đường vẫn giữ thói quen nắm lấy tay cô ấy, khiến cô ấy ngại ngùng. Cô ấy nói: “Già rồi mà còn” vẫn không sợ người khác cười.

      ♠ 70 tuổi


      Tôi ngồi trên ghế, chơi đồ công nghệ cao. Mắt tôi cũng mờ dần theo năm tháng, phải đeo kính. Cô ấy đang ngồi bên cạnh tôi, lật giở cuốn album ảnh đã ố vàng. Bây giờ chúng tôi thường hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau, lập gia đình, sinh con. Tôi nói với cô ấy: “Lúc trẻ, em luôn thích chụp ảnh”. Bây giờ xem lại những bức ảnh này thật hạnh phúc. Kiếp này thực sự cứ như vậy trôi qua.

      80 tuổi.


      Sức khỏe cô ấy ngày càng yếu đi, bắt đầu mắc bệnh đãng trí tuổi già, một câu hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc không nhìn thấy tôi sẽ hoảng loạn như một đứa trẻ. Điều hạnh phúc nhất cuộc đời cô ấy chính là lấy tôi làm chồng. Tôi nói: Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được cô ấy.

      Nắm lấy tay em, cùng em đi đến cuối đời anh nhé ♥♥♥

    • Từ khóa:  anh em
    1 người thích bài viết này
    • Truyện Em lại gặp anh - Tập 2

    • Tạo bởi Minh Chi  từ Thứ tư, 6 Tháng 4, 2016 - 09:46
    • 1459910626-7695-2016-04-06-02-43-46.png

      Chương 3: Gia Đình Giàu Có (3)

       

      Vừa nhận điện thoại, ở đầu dây bên kia, tiếng gào thét giống như sư tử Hà Đông của bà Thị lập tức vang lên, “Nha đầu chết tiệt, đã đi chưa?”“Đi rồi.”“Phải không? Sao mẹ không nghe thấy tiếng ồn ào của ô tô trên đường?”“Con đang ở trên xe taxi.” Cô cằm lấy túi xách, vội vàng lao ra khỏi...

      1459910626-7695-2016-04-06-02-43-46.png

      Chương 3: Gia Đình Giàu Có (3)

       

      Vừa nhận điện thoại, ở đầu dây bên kia, tiếng gào thét giống như sư tử Hà Đông của bà Thị lập tức vang lên, “Nha đầu chết tiệt, đã đi chưa?”“Đi rồi.”“Phải không? Sao mẹ không nghe thấy tiếng ồn ào của ô tô trên đường?”“Con đang ở trên xe taxi.” Cô cằm lấy túi xách, vội vàng lao ra khỏi cửa hàng.“Con gần đây rất hay lừa gạt mẹ! Nếu mẹ còn tin lời con nói, heo mẹ cũng có thể leo cây rồi! Mẹ biết con không thích việc xem mắt như thế này, con cảm thấy phiền vậy người làm mẹ như ta đây không thấy phiền sao? Con cho là mẹ của con mỗi ngày đều bày ra vẻ mặt già nua, lôi kéo chị em bạn bè giới thiệu bạn trai cho con là một việc vẻ vang lắm sao? Nếu con muốn người làm mẹ là ta đây có một chút mặt mũi thì hãy sớm tìm bạn trai đi, nhanh chóng dẫn về cho bọn ta nhìn một lần, kết hôn sớm một chút. Mẹ và ba của con cũng đâu cần phải mỗi ngày đều dán mắt vào lo nghĩ cho con, có đúng không? Con xem Kiều Na nhà người ta, không hề nói gì, chứng minh bằng hành động ngay, còn con thì sao? Đến bây giờ ngay cả một bức ảnh cũng không có. Gọi con dẫn một người về nhà ăn cơm, con lại hết lần này đến lần khác tìm cách từ chối. Hôm nay thì đẩy sang cho ngày mai, ngày mai lại đẩy sang cho ngày mốt. Để mẹ đoán xem, qua sinh nhật ba mươi tuổi con cũng sẽ không gả đi được.” Bà Thị tên là Quế Lan, bà có một đặc điểm là một khi đã mở miệng dạy dỗ là sẽ nói mãi không ngừng, đến nỗi làm cho người khác không thể chịu đựng được.Thị Y Thần nắm điện thoại, đưa ra xa vành tai, ra sức xoa huyệt thái dương đau nhức.Nghe qua một chút xem, người này có phải là mẹ ruột của cô không? Mọi người không biết sẽ nghĩ người này là mẹ kế! Làm gì có mẹ ruột nào lại đi nguyền rủa con của mình như vậy? Chỉ có mẹ ruột của cô mới vậy, vì muốn ép buộc cô tìm bạn trai kết hôn, lời lẽ tàn độc nào cũng nói ra được. Nếu không phải cô có một trái tim kiên cường, khỏe mạnh, thì đã xấu hổ đến mức dùng ‘mì sợi’ mà thắt cổ chết quách cho xong.“Nha đầu chết tiệt kia, vừa mới đem điện thoại để ra xa phải không?” Bà Thị giống như có thiên lý nhãn vậy.“Mẹ, sao mẹ lại đi nguyền rủa con gái của mình như vậy.” Những lời nói như thế này, mẹ cô vẫn thường hay lặp đi lặp lại, cô gần như đã có thể đọc thuộc làu làu.“Nguyền rủa con đã là nhẹ nhàng rồi. Mẹ hận không thể nào giết chết con đi cho xong, đỡ phải thấy phiền lòng.” Mười phút sau đó, bà Thị trong điện thoại vẫn không ngừng trách mắng cô, từ khi mang thai đến sinh ra cô, từ nhà trẻ, đến tiểu học, đến trung học, đến lúc đi du học nước ngoài, trở về nước…Chỉ cần một ngày cô còn chưa kết hôn, bà Thị sẽ giống như hôm nay, ngày nào cũng không ngừng nhắc nhở, thậm chí còn độc mồm độc miệng “nguyền rủa” cô. Cô không thể không nghĩ đến, mấy hôm trước, lúc xem tin tức trên TV có phát một đoạn tin thảo luận việc con gái về thăm viếng cha mẹ có nên truy cứu trách nhiệm hình sự hay không. Một ông chú oán giận lên tiếng nói con gái về thăm viếng cha mẹ thì phạm tội gì, đến ba mươi tuổi không kết hôn mới gọi là phạm pháp, nên phạt tù.Mẹ của cô oán hận cô tuyệt đối không thua kém ông chú kia. Ngày đó, bà Thị khi nhìn thấy đoạn tin tức này liền kích động đến mức muốn nhảy dựng lên, la hét ầm ĩ còn nói quả thật là lời nói tận đáy lòng. Từ khi đoạn tin tức này được phát lên, mấy ngày nay, cô hoàn toàn chẳng có phút giây nào được sống yên ổn. Mỗi ngày cô đều bị buộc phải đi xem mắt. Ai nói cô không muốn kết hôn? Muốn thì cũng phải có người đàn ông nào bằng lòng kết hôn với cô mới được chứ. Cô không ngừng xoa huyệt thái dương, trong chớp mắt đồng hồ bấm giờ cuối cùng cũng nhảy đến phút thứ mười, cô không chút do dự, cắt ngang lời mẹ cô: “Mẹ, mẹ khẳng định vẫn muốn tiếp tục nói mãi như vậy sao? Nếu là thế này, con bây giờ lập tức quay về nhà nghe mẹ từ từ nói.”“Nghe mẹ từ từ nói, vậy không phải con không cần phải đi xem mắt nữa sao? Con tưởng nói như vậy là mẹ sẽ không biết con đang suy nghĩ gì sao? Gia đình đối phương rất xem trọng chuyện này, đã gọi điện thoại ẹ và dì Lý mỗi người ba lần rồi.” Bà Thị cuối cùng cũng trở lại vấn đề chính.“Sáu cuộc điện thoại? Nói đùa sao.” Lần xem mắt này nhà trai thật quá lo lắng rồi.

      Chương 4: Gia Đình Giàu Có (4)

       

      “Con cho là ai cũng giống như con sao, con gái đã gần ba mươi tuổi rồi, vẫn còn lông bông như vậy.”“Hai mươi chín tuổi kém một tháng.”“Con nói vậy thật chẳng biết xấu hổ là gì. Cho dù con nói với mọi người con chỉ mới hai mươi chín tuổi kém một tháng. Con còn có mặt mũi nói với người làm mẹ như ta đây con hai mươi chín tuổi kém một tháng sao?”“Con ra đường đều nói với mọi người năm nay con hai mươi tám tuổi.”“Đi đi đi! Đừng có mà ở đây trả treo với mẹ. Mẹ cũng không hối thúc con, dù sao trước sáu rưỡi con phải có mặt ở khách sạn, nếu không…” Thị Quế Lan ‘lầm bầm’ lại liên tục cười lạnh: “Lúc quay về mẹ sẽ ‘chào đón’ con thật tốt!” Tục ngữ nói thật là đúng: Thà rằng đắc tội với tiểu nhân, đừng bao giờ đắc tội với phụ nữ, nhất là phụ nữ đang trong giai đoạn mãn kinh.Giống như lời của Chu Kiều Na đã nói: “Dù sao cậu cũng phải chừa cho chị đây một con đường sống. Thay cậu đi xem mắt mười lần, là có hai ba lần gặp phải chuyện ‘nguy hiểm đến tính mạng’, nếu cậu một còn không chịu đi, cậu sẽ dồn chị đây vào đường chết. Cậu cũng biết tính của chị đây, nếu đã bị ép vào đường cùng, cả nhà người đó cũng đừng mong sống yên ổn.”Chu Kiều Na nói không sai. Từ lúc vào xuân đến nay, mẹ cô đã ra mặt sắp xếp cho cô xem mắt vài lần rồi. Cô đều từ chối tất cả, đêm nay nếu như không đi, Thị Y Thần lo sợ bà Thị sẽ thật sự đuổi cô ra khỏi nhà.“Mẹ à, mẹ cứ yên tâm, bây giờ mới năm giờ rưỡi thôi, cho dù con có ‘bò’ đi thì trước sáu rưỡi cũng sẽ có mặt tại nơi đã hẹn.”“Yên tâm? Con nha đầu chết tiệt này, nếu một ngày con còn chưa kết hôn, mẹ đây có chết cũng không yên tâm được!”Điện thoại cuối cùng cũng gác máy.Thị Y Thần xoa xoa lỗ tai, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng gọi taxi, đến khách sạn để xem mắt.Xem mắt chỉ là chuyện nhỏ, cô đã sớm quen với loại chuyện thế này. Trong từ điển của cô, việc này cũng chỉ là cùng một người xa lạ ăn một bữa cơm mà thôi.Nếu tính theo thời gian đã hẹn trước, bây giờ là sáu giờ hai mươi lăm, vừa đúng giờ. Cô bước nhanh vào cửa chính khách sạn.Đối phương hẹn cô gặp nhau trong nhà hàng ở khu ẩm thực Hàn Quốc. Nơi này được thiết kế rất có phong cách, cách bày trí không giống với các nhà hàng truyền thống Hàn Quốc khác. Trần nhà dùng loại gỗ màu cà phê để ngăn cách, trông giống như một cây đàn dương cầm, trắng đen phân biệt rõ ràng, rất hài hòa. Trong phòng chỉ treo mấy chiếc đèn thủy tinh nhỏ, vì thế ánh sáng ở đây có chút mờ mịt, ám muội. Nhưng trên mỗi bàn ăn đều có đặt mấy cây nến nho nhỏ, chiếu sáng cả một vùng, có lẽ chủ khách sạn muốn tạo ra một bầu không khí ấm áp cho nơi này. Đi theo sự hướng dẫn của người phục vụ, Thị Y Thần cuối cùng cũng tìm được địa điểm đã hẹn trước. Nhìn thấy nơi đó có rất nhiều người, cô chợt ngẩn ra. Cô có phải đến nhầm chỗ rồi không? Đây không phải là đi xem mắt sao, là đi liên hoan sao?“Cô là Thị Y Thần?” Vị phu nhân chừng năm sáu mươi tuổi trước mặt cô cất giọng hỏi.“Vâng ạ.” Cô gật gật đầu, đứng trước bàn tiệc kinh ngạc một lúc.Người có mặt ở đây, tính cả lớn lẫn nhỏ, vừa đúng sáu người. Ba người ngồi đối mặt với ba người còn lại. Nếu cô đoán không nhầm, người đàn ông ngồi ở hàng bên trái, giữa hai người đàn ông trung niên, nhìn trẻ trung hơn hai người còn lại một chút. Chắc là đối tượng xem mắt của cô lần này.Ba người đàn ông đang ngồi, chỉ có người này nhìn khoảng ba mươi lăm tuổi. Mặt khác là bởi vì, hai người đàn ông còn lại một người khoảng sáu mươi tuổi, người kia khoảng chừng tám mươi tuổi. Mẹ của cô cho dù mỗi ngày đều cằn nhằn cô, nếu không thể chờ đợi cô tìm được ‘đối tượng’, cũng không cần sắp xếp hai ông chú, bác đến cho cô gặp mặt như vậy chứ. Vị phu nhân vừa nói chuyện là người ngồi bên trái người đàn ông trung niên, ngồi bên phải là một bà cụ lớn tuổi. Cho nên phản ứng đầu tiên của cô chính là mình đã tìm nhầm chỗ.“Ngồi đi! Cô có thể gọi tôi là dì Thôi.” Vị phu nhân nói chuyện trước đó vừa dứt lời, ông chú ngồi đối diện cô lập tức xê dịch qua một chút, ngồi sát vào người bên cạnh, chừa một khoảng trống nhỏ cho Thị Y Thần.

      Chương 5: Gia Đình Giàu Có (5)

       

      Thị Y Thần không ngồi xuống ngay.Dì Thôi, người cũng giống như tên vậy*. Vậy chắc hẳn sáu cuộc điện thoại kia đều là muốn “hối thúc” cô rồi. Cô nhìn nhìn khoảng trống nhỏ kia. Lại nhìn hai chú, bác đang ngồi trong đó, khóe miệng lại vô thức giật giật. Chả lẽ cô lại không biết xấu hổ mà cùng hai người già này ngồi ngang hàng với nhau vậy sao? Tình cảnh thế này làm cho cô liên tưởng đến cảnh ngồi ở tiệm KFC. Nếu là như vậy, cô thà ngồi ở tiệm KFC còn tốt hơn.* Thôi: 崔 có nghĩa là nguy nga hùng vĩ.Cô vẫy tay với người phục vụ, ý muốn hỏi có thể mang đến một cái ghế không?Người phục vụ liếc nhìn bọn họ với ánh mắt kỳ quái, gật gật đầu. Một lúc sau một chiếc ghế được mang đến. Không còn cách nào khác, Thị Y Thần phải ngồi đầu bàn, chỗ cô ngồi chiếm cả một nửa lối đi.Mấy người khách xung quanh ai cũng đều nhìn họ với ánh mắt kỳ quái.Thị Y Thần vừa ngồi xuống, Thôi phu nhân đã mở miệng nói: “Thị tiểu thư, tình hình nhà chúng tôi, Lý Bình đã nói cho cô hết chưa?”Lý Bình là chị em tốt của bà Thị khi họ còn tham gia đội múa ‘Hoàng hôn đỏ’. Dì được xem là ‘huyền thoại’ trong giới mai mối, là người rất nhiệt tình. Đối tượng xem mắt của Thị Y Thần, đa số là do dì Lý giới thiệu. Nghe nói, nguyên nhân dì Lý thích công việc mai mối là bởi vì lúc nhỏ gia đình dì rất nghèo, không thể mua nỗi giày tốt để mang. Sau đó làm nghề mai mối, có thể mua đủ loại giày mới, vì thế nên bà quyết định gắn bó với nghề này đến bây giờ.Thị Y Thần gật gật đầu.Buổi chiều, lúc bà Thị còn đang cằn nhằn trong điện thoại, dì Lý giới thiệu một chút về gia đình đối tượng. Nhà bên ấy là gia đình có học, anh ta là chủ nhiệm khoa lịch sử ở trường đại học, mẹ là giáo sư đại học chuyên tham gia nghiên cứu các loài sinh vật, thường xuyên đi về giữa hai nước Trung Quốc và Mỹ, cha là kỹ sư cơ khí ột cơ quan nhà nước. Nhà cửa, tiền bạc, xe đều không thiếu. Thái độ của nhà trai cũng hết sức thành khẩn, vô cùng chân thành, chỉ là tuổi hơi lớn một chút, tuổi chừng ba mươi lăm. Nghe nói đã ba mươi lăm tuổi nhưng anh ta chưa từng cùng người nào chính thức nói chuyện yêu đương, lúc nào cũng viện cớ nghiên cứu bận rộn, thi cử, muốn học cao hơn nữa.Tuổi tác không phải là vấn đề, trình không phải là khoảng cách. Đối với mẹ cô mà nói, chỉ cần là đàn ông, không phải lão già bốn năm mươi tuổi, hay là người đã kết hôn hai lần, đều phù hợp với người ‘thiếu nữ lớn tuổi’ gần ba mươi vẫn chưa lập gia đình như cô. Thôi phu nhân nói: “Tôi sẽ giới thiệu sơ lược lại một chút.”Theo lời giới thiệu của Thôi phu nhân, Thị Y Thần cuối cùng cũng hiểu ra. Biết những người ngồi trên bàn này là ai. Người đàn ông trung niên ngồi ở giữa chính là đối tượng xem mắt lần này Vương Kế Trạch. Bà cụ bảy tám mươi tuổi ngồi bên phải Vương Kế Trạch chính là bà nội của anh ta, ông chú ngồi đối diện chính là cha anh ta, ông cụ còn lại chính là ông nội của anh ta.Trong lòng cô thầm thở dài, lần đầu tiên trong đời cô bắt gặp cả gia đình cùng đi xem mắt, “đội hình” này đúng thật là hoành tráng.Thôi phu nhân nói: “Vậy chúng ta nói thẳng vào vấn đề chính đi. Vậy xin hỏi tiểu thư thích làm đám cưới kiểu Trung Quốc hay kiểu Châu Âu?” Thị Y Thần lập tức ngẩn ra, cô tưởng bắt đầu sẽ nói chuyện về gia đình, vì thế cô nói: “Đều không quan trọng.” Tổ chức hôn lễ thế nào, đối với cô mà nói thật sự không quan trọng, nghi lễ kết hôn cũng chỉ là hình thức mà thôi. Ông cụ ngồi đối diện vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Sao không thể không quan trọng được! Mọi người trong nhà chúng tôi đều thích tổ chức hôn lễ kiểu Trung Quốc. Loại hôn lễ phổ biến hiện nay như tổ chức trong nhà thờ, hay tổ chức tiệc ngoài trời mấy lão già như chúng tôi thực sự không tiếp nhận được. Gia đình chúng tôi thờ Phật.Khóe môi Thị Y Thần giật giật.“Con gái, con thích nhẫn vàng hay nhẫn kim cương?” Lần này đến lượt bà cụ bảy tám mươi tuổi lên tiếng.Thị Y Thần đang định một lần nữa nói ‘không quan trọng’, bà cụ đã nhanh chóng cướp lời cô, chậm rãi nói: “Con gái à, vàng có thể duy trì được giá trị lâu dài, nghe nói nhẫn kim cương phải ít nhất cái gì…cái gì…một carat trở lên mới có giá trị. Vẫn là nhẫn vàng tốt hơn, con nhìn xem ‘cửu thái diệp nhi biên’* trên tay của ta đây này, thật sự rất đẹp.” Bà cụ đưa tay phải đến trước mặt cô lắc lắc.* Cửu thái diệp nhi biên: kiểu nhẫn hình lá hẹ, hay lá tỏi tây. Ở đây ý nói miếng vàng mỏng dính, có cũng như không.Thị Y Thần nhìn chăm chú, trên ngón áp út bàn tay phải nhăn nheo của bà cụ có đeo một chiếc nhẫn dẹp nhỏ, không có hoa văn gì, chỉ có một chiếc nhẫn cưới bé tẹo thế thôi. Thị Y Thần cười gượng hai tiếng, dối lòng nói: “Đoan trang, hoành tráng, rất có đẳng cấp.” Hôm nay cô đã được mở rộng tầm mắt, hóa ra loại nhẫn cưới quê mùa cũ kĩ này gọi là “cửu thái diệp nhi biên.”Bà cụ cực kì đắc ý.

       

    • Từ khóa:  em anh xem mắt
    1 người thích bài viết này
    • Truyện Em lại gặp anh - Tập 1

    • Tạo bởi Minh Chi  từ Thứ ba, 5 Tháng 4, 2016 - 10:32
    • 1459827137-9726-2016-04-05-03-32-17.png

      Chương 1: Gia Đình Giàu Có (1)

       

      “Đinh linh…” tiếng chuông gió treo trên cửa nhẹ nhàng vang lên. Một thiếu nữ xinh đẹp, trẻ tuổi, trên người mặc một bộ quần áo cao cấp màu trắng trang nhã. Cô gái đẩy cánh cửa thủy tinh trong suốt, bước vào cửa hàng.“Xin chào, hoan nghênh quý khách!” Thanh âm ngọt ngào của cô nhân viên lập tức vang...

      1459827137-9726-2016-04-05-03-32-17.png

      Chương 1: Gia Đình Giàu Có (1)

       

      “Đinh linh…” tiếng chuông gió treo trên cửa nhẹ nhàng vang lên. Một thiếu nữ xinh đẹp, trẻ tuổi, trên người mặc một bộ quần áo cao cấp màu trắng trang nhã. Cô gái đẩy cánh cửa thủy tinh trong suốt, bước vào cửa hàng.“Xin chào, hoan nghênh quý khách!” Thanh âm ngọt ngào của cô nhân viên lập tức vang lên.“À, tôi được một người bạn giới thiệu nên đến đây.” Vị tiểu thư trẻ tuổi, xinh đẹp nói.“Cửa hàng của chúng tôi được rất nhiều khách quen giới thiệu cho bạn của họ. Xin hỏi tiểu thư muốn mua trang phục dạ hội, mua áo cưới, hay là quần áo bình thường?” Cô nhân viên hỏi một cách nhiệt tình.Tiểu thư xinh đẹp nghiêng đầu, có một chút do dự nói: “Hay là chọn áo cưới đi.”Cô nhân viên ngạc nhiên một lúc. Chợt nhớ lại: Thời buổi bây giờ có nhiều khách hàng thật kỳ lạ. Trước đó, không phải còn có một người đàn ông một mình đến đây để đặt áo cưới đó sao.“Xin mời đi lối này.” Cô nhân viên dẫn vị tiểu thư xinh đẹp đến khu trưng bày áo cưới, bắt đầu giới thiệu chi tiết cho cô một số mẫu thiết kế.Vị tiểu thư xinh đẹp xem thật lâu, lại không thấy bất cứ kiểu áo nào vừa ý mình. Ngay sau đó, nhân viên lập tức mang tất cả album trong cửa hàng đến cho cô lựa chọn. Xem hết album được mang ra, cô cũng không thấy kiểu nào phù hợp.Lúc này, một cô nhân viên khác mang một chiếc áo cưới mới từ cửa bước vào. Đang treo lên giá, chuẩn bị mang đi ủi lại. Cô chỉ tay vào chiếc áo cưới có cổ áo mang phong cách retro* vừa được mang đến, hỏi: “Xin hỏi, kiểu áo này có thể làm thêm một mẫu được không?* Retro là một trào lưu hoài cổ, mặc lại các trang phục theo xu hướng thời trang những thập niên trước, bao gồm đồ vintage (quần áo, phụ kiện của những thập niên 40s đến 80s) và cả đồ không phải vintage (đồ mới, đồ được inspired từ hình dáng đồ vintage). Trào lưu này hiện nay rất thịnh hành đối với giới trẻ phương Tây và cũng là một nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà thiết kế nổi tiếng (Marc Jacobs là 1 điển hình cho 1 người hoài cổ và hay lấy cảm hứng cho bộ sưu tập của mình qua những gì xưa cũ). Cô nhân viên nhìn lướt qua chiếc áo cưới, cười cười, sau đó khéo léo từ chối: “Tiểu thư, ánh mắt của cô thật tinh tường. Nhưng kiểu áo cưới này là do cô chủ của chúng tôi đặc biệt thiết kế. Chỉ dành tặng riêng cho đám cưới một người bạn, có thể sẽ không làm lại cái thứ hai.”“Chi phí ột chút cũng không sao.” Tiểu thư xinh đẹp kiên trì.“Việc này…tôi phải đi hỏi lại ý kiến một chút…”Cô nhân viên đang chuẩn bị gọi điện thoại xin ý kiến từ cấp trên. Lúc này, Thị Y Thần vừa lục lọi túi xách tìm kiếm gì đó, vừa đẩy cửa bước vào.Cô nhân viên vừa nhìn thấy Thị Y Thần bước vào, kích động đến mức buông điện thoại xuống: “Jessie, có một vị khách hàng muốn đặt chiếc áo cưới của Chu Điện.”“Không được.” Thị Y Thần không hề suy nghĩ nhiều, từ chối thẳng. Sau đó, lại bối rối lục lại túi xách một lần nữa, “Chết tiệt, chìa khóa đâu rồi?”Cô muốn đi vào văn phòng, đột nhiên bị một cô gái chặn ngay lối đi. Thị Y Thần cảm thấy bực bội liền ngẩng đầu lên, đứng trước mặt cô là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.Cô nhân viên lập tức quay về phía vị tiểu thư xinh đẹp, giải thích: “Vị này chính là cô chủ của chúng tôi, Jessie.”“Jessie tiểu thư, xin chào! Tôi họ Đường. Tôi thật sự thích chiếc áo cưới cô đặc biệt thiết kế cho bạn mình. Không biết, tôi có thể đặt làm một chiếc giống vậy được không?”Thị Y Thần nhìn lướt qua vị tiểu thư họ Đường đang đứng chắn trước mặt cô. Sau đó, vô tình lắc đầu: “Đường tiểu thư, thật ngại quá! Chiếc áo này là tôi đặc biệt thiết kế để tặng bạn, độc nhất vô nhị.”“Nếu tôi bằng lòng trả giá gấp đôi thì sao?” Đường tiểu thư không chịu buông tha.Thị Y Thần không phải là người có khả năng chống lại sự hấp dẫn của tiền bạc. Trên đời này tuyệt đối sẽ không có ai chê tiền là ít, trừ khi kẻ đó bị ngốc.Cô lại một lần nữa quan sát vị tiểu thư trẻ tuổi, dịu dàng xinh đẹp, dáng người duyên dáng, lại tu dưỡng tốt này. Người đàn ông nào cưới được mỹ nhân này thật đúng là may mắn, chỉ tiếc là mỹ nhân này vận số thật không may. Cô ấy xem việc kết hôn là chuyện ‘đại sự’ quan trọng nhất đời. Chọn áo cưới phù hợp đối với một cô gái trong ngày hôn lễ không kém phần quan trọng. Nhưng mà, vị tiểu thư xinh đẹp này lại một mình đến đây chọn áo cưới. Cô không kiềm lòng được mà cảm thấy có chút đồng cảm với cô ấy. Nhưng đồng cảm thì đồng cảm, có đồng cảm đi chăng nữa, chuyện này cô cũng sẽ không thay đổi quyết định. Vì đám cưới của bạn thân mà thiết kế chiếc áo cưới độc nhất vô nhị.“Đường tiểu thư, thật xin lỗi! Chuyện này tiền bạc không phải là vấn đề, mà quan trọng là ở tấm lòng. Nếu Đường tiểu thư bằng lòng, tôi có thể thiết kế cho tiểu thư một mẫu áo khác, giá cả đảm bảo ưu đãi.” Thị Y Thần tuy là lại một lần nữa từ chối, nhưng ngữ điệu tương đối hòa nhã hơn một chút.

      Chương 2: Gia Đình Giàu Có (2)


      Đường tiểu thư nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, nói: “Thủ tục thế nào?”“Xin hỏi Đường tiểu thư khi nào thì kết hôn?”“Ngày kết hôn vẫn còn đang bàn tính, khoảng giữa tháng chín năm nay sẽ đính hôn trước.” Vẻ mặt Đường tiểu thư có chút do dự, bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của Thị Y Thần, lập tức nói: “Cô hãy thiết kế một bộ áo cưới thật đẹp, bạn của tôi nói cửa hàng này làm ăn rất tốt, phải đặt trước mới được.”“Cám ơn.” Thị Y Thần nhướng mày đắc ý, cười cười, không hỏi gì thêm. Loại khách hàng thế này không phải cô chưa từng gặp qua. “Bởi vì chưa quyết định, thời gian vẫn còn nhiều. Lễ đính hôn vào tháng chín cũng đến nhanh, có thể làm trước một bộ áo cưới dành cho đính hôn. Sau đó, chúng tôi sẽ thiết kế một bộ áo cưới khác mặc lúc cử hành hôn lễ. Bộ lễ phục thứ hai sẽ nhận được mười phần trăm chiết khấu ưu đãi. Xin hỏi Đường tiểu thư muốn thiết kế trước một bộ áo cưới dùng để mặc lúc đính hôn, hay là thiết kế cả hai bộ cùng một lúc?”“Thiết kế một bộ áo cưới mặc đính hôn trước đi.”“OK! Trong vòng một tuần tôi sẽ mang bản vẽ thiết kế và tính toán giá cả chuyển đến cho cô qua đường bưu điện. Cô chỉ cần xác nhận và thanh toán tiền hàng đầy đủ, hai tháng sau quay trở lại tiệm để thử áo cưới, xem còn chi tiết nào cần chỉnh sửa hay không. Một tuần tiếp sau đó chúng tôi sẽ mang hàng giao đến nhà của cô.” Thị Y Thần vừa giải thích đơn giản, vừa điền hóa đơn đưa cho vị Đường tiểu thư.Đường tiểu thư thấy cô làm việc hiệu suất cao như vậy, không khỏi nở nụ cười nhẹ, nói: “Vậy tôi có cần phải đưa trước một khoản để đặt cọc không?”Theo lý thuyết mà nói, nếu cô hài lòng với mẫu thiết kế, một tuần sau sẽ trả trước bảy mươi phần trăm số tiền cần thanh toán. Phần còn lại đợi đến lúc cô đến thử áo cưới sẽ trả hết một lượt, tiền đặt cọc thiết kế được miễn.” Thị Y Thần có thể nhận thấy được, vị Đường tiểu thư này là một khách hàng dễ chịu, vì thế cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn.“Cám ơn.” Đường tiểu thư vừa ký xong đơn đặt hàng, điện thoại của cô ấy liền vang lên. Cô gái trẻ nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, liền nhận cuộc gọi, khi nói chuyện vẻ mặt cô ấy so với lúc nảy có phần căng thẳng hơn. “Ừm, chính là cửa hàng Jessie’s. À, không cần. Hả? Anh đang đứng trước cửa hàng sao? Em ra ngay.”Đường tiểu thư cúp điện thoại, quay lại mỉm cười chào tạm biệt Thị Y Thần, vội vàng ra khỏi cửa.Thị Y Thần nhìn vẻ mặt khẩn trương của Đường tiểu thư, có thể nhận thấy cuộc gọi vừa rồi đối với cô ấy cực kỳ quan trọng, chắc là chồng chưa cưới của cô gọi đến. Thị Y Thần hiếu kỳ nhìn ra ngoài cửa. Người đàn ông đứng bên ngoài trên người mặc một bộ âu phục được cắt may hoàn mỹ, diện mạo khôi ngô, khí chất tao nhã, dáng người thanh mảnh. Điều quan trọng nhất là, anh ta là một quý ông phong độ, trông thấy Đường tiểu thư bước ra, liền lịch sự tiến đến mở cửa giúp cô ấy.Hai cô nhân viên nhìn thấy người đàn ông đó, không nhịn được cảm thán một tiếng: “Thì ra chồng chưa cưới của cô ấy đẹp trai đến vậy, thật sự là ‘trai tài gái sắc’.”Thị Y Thần nhíu mày, nghĩ thầm: rõ ràng đã đến rồi, cũng không vào giúp vị hôn thê của mình chọn áo cưới, thật đúng là ‘hoa lạ’*.* Nguyên văn: 奇葩 ý chỉ người có hành vi và cử chỉ đặc biệt khác người, người bình thường không thể lý giải được. Vị Đường tiểu thư kia cũng là một đóa hoa lạ, có người con gái nào lại không muốn được chồng mình đưa đi chọn áo cưới đâu. Thật sự là một đôi kỳ lạ.“A…!!! Chìa khóa xe của tôi.” Cô đột nhiên nhớ đến, lúc đầu cô muốn ra ngoài, nhưng không tìm thấy chìa khóa xe nên mới quay trở lại. Thị Y Thần đi vào văn phòng, lục lọi trên bàn một lúc lâu, cũng không tìm được. Cuối cùng mới chợt nhớ ra, vỗ trán một phát, hôm nay cô không có lái xe đi làm, bởi vì chiếc xe ‘bảo bối’ của cô ba ngày trước đã được mang đến xưởng để sửa chữa.Con người gần đến ba mươi tuổi* đều không thể chịu đựng được sự dày vò của năm tháng, chưa già đã suy, haiz.* 奔三 nguyên văn ‘bôn ba’ ở đây cũng chỉ những người lúc mới ra trường có ước mơ có nhiệt huyết nhưng đến năm ba mươi tuổi vẫn chưa thực hiện được.Cùng lúc đó, điện thoại đòi mạng trên bàn đổ chuông. Không cần nhìn màn hình cô cũng biết được người gọi đến là ai. Trước đó, người này đã gởi tin nhắn hối thúc cô suốt buổi chiều.
       

    • Từ khóa:  Em anh xem mắt
    • Vì em yêu một người đa tình…

    • Tạo bởi Ngọc Ánh  từ Thứ sáu, 10 Tháng 4, 2015 - 10:24
    • Anh à, ai đã từng nói với em rằng anh là một người đa tình nhỉ? Là anh, là em, hay là một ai khác… Từ lúc quen anh, em đã biết mình cũng chỉ là một cô gái đến sau biết bao nhiêu người. Anh là một mẫu người quá lý tưởng cho bao nhiêu cặp mắt, bao nhiêu tâm hồn. Lời nói của anh, hành động của anh, cách anh quan tâm, cách anh la...

      Anh à, ai đã từng nói với em rằng anh là một người đa tình nhỉ? Là anh, là em, hay là một ai khác… Từ lúc quen anh, em đã biết mình cũng chỉ là một cô gái đến sau biết bao nhiêu người. Anh là một mẫu người quá lý tưởng cho bao nhiêu cặp mắt, bao nhiêu tâm hồn. Lời nói của anh, hành động của anh, cách anh quan tâm, cách anh la mắng…em nghĩ không chỉ riêng em mà biết bao nhiêu cô gái cũng đã si mê anh!

      Ừ, thì bởi anh là một người đa tình…

      Anh à, ai đã từng nói với em rằng đừng tin vào anh, đừng tin vào lời nói hay hành động của anh? Là anh, là em, hay là một ai khác? Em cứ luôn miệng nói rằng em không tin anh, dù anh cố giải thích, hay là chỉ im lặng nói rằng “tùy em”, thì em vẫn ương bướng bảo rằng không tin anh. Có đôi lúc, anh thở dài ngao ngán bảo rằng “Anh là người không đáng tin đến vậy sao?”, em chỉ im lặng trong khắc khoải!

      Ừ, thì bởi anh là một người đa tình…

      Anh à, em đã từng nói với anh, rằng anh có bao nhiêu mối quan hệ kiểu bạn gái, em gái, chị gái…thì hãy cứ nói với em, để em biết mà còn ghen tuông trong một lượt, chứ cứ phải mỗi ngày ghen một ít khi thấy các em, các chị, các bạn gái cứ up hình rồi up lên facebook của anh thì có lúc em cũng sẽ không còn đủ lí trí để mà nhận định đúng sai. Anh chỉ cười xòa rồi bảo “ừ, 1000 người thì em có ghen đủ 1000 lần không?”. Em cũng ậm ừ, nhắm mắt một lát rồi lại mở mắt hô vang tinh nghịch “ hết 1000 lần rồi anh nhé”…

      Ừ, thì bởi anh là một người đa tình…

      Nhưng giờ lúc này đây, em biết phải làm sao, khi em đang vô vàng yêu thương một kẻ đa tình như anh?

      Cái nhìn đầu tiên của em về anh đó là một chàng trai với bề ngoài thân thiện, hòa nhã, vui vẻ với tất cả mọi người, nhưng lại chất chứa điều gì đó phiền muộn không thể gọi tên. Những tưởng rồi anh cũng sẽ như bao chàng trai khác từng xã giao với em, nhưng càng tiếp xúc với anh, em lại càng thấy con tim mình thổn thức. Đi cạnh anh, em thấy mình nhỏ bé vô cùng. Ngồi cạnh anh, em chỉ muốn nắm lấy bàn tay không trọn vẹn mà bao nhiêu nước mắt và uất ức chực vỡ òa. Lúc anh ôm em, em chỉ muốn mình có thể xoa dịu đi nỗi đau anh phải âm thầm chịu đựng bao nhiêu lúc từ lúc tình yêu đầu tan vỡ, rồi những vết trầy xướt được tạo ra từ những mối tình chóng vánh tiếp theo…Thực ra là bao nhiêu điều, em chỉ muốn thấu hiểu anh, chỉ muốn nhìn nhận những gì anh đang trải qua, cảm thông và tha thứ cho tất cả những điều trong quá khứ không mấy tốt đẹp ấy…

      Ừ, thì bởi em yêu một người đa tình.

      Ngày trời trở gió, em lại phải chạy xe một mình, tự mình tìm đến chốn cũ, rồi cứ nấc lên trong nghẹn ngào và uất ức. Em đã khóc, khóc như không có ai bên cạnh, khóc để thỏa bao nhiêu điều phiền muộn trong em và khóc để nhận ra em thương anh nhiều biết bao nhiêu. Không phải tự nhiên em khóc, không phải không có lý do gì mà em khóc, là tại anh, là vì anh, anh có biết không? Lúc ở gần anh, chỉ cần nghe thấy tiếng chuông điện thoại là em lại vô cùng bồi hồi…Là những người yêu anh, những người thương anh, những người theo đuổi anh. Có những cuộc điện thoại, phong phanh rằng người ta đang đứng trước nhà anh, thì anh lại lập tức chạy đi mà chẳng cần biết em sẽ làm gì, sẽ đi đâu, sẽ như thế nào. Em kiềm lòng không ghen tuông vì những chuyện thường như cơm bữa ấy, nhưng lòng tự trọng của em đâu thể nào chịu đựng lâu hơn được. Em cười, để anh đi về trong vui vẻ, nhưng để lại cho em những nỗi khắc khoải mong chờ…

      Ừ, thì bởi em yêu một người đa tình.

      Có thể anh sẽ cười rồi bảo em cũng giống như bao nhiêu người con gái khác đã từng chạy theo anh, từng bi lụy vì anh, nhưng em thì không. Anh à, em sẽ có cách yêu thương riêng của em, không chóng vánh, không lả lơi, không điêu ngoa, không vụ lợi. Bởi với em, em cũng đã từng trải qua biết bao nhiêu cuộc tình không may mắn để đến được với nhau. Bởi với em, em cũng đã từng chứng kiến quá nhiều cảnh con trai bọn anh mỉa mai những đứa con gái yêu thương hời hợt…Sẽ chẳng có những cuộc điện thoại ngắn dài cho anh, sẽ chẳng có những tin nhắn mùi mẫn sến sẩm không thực tế. Với em, em sẽ chỉ làm anh thấy vui và yên bình những lúc đọc tin nhắn của em. Với em, sẽ chẳng bao giờ để anh phải phiền lòng vì những vu vơ giận hờn của em. Với em, sẽ chỉ âm thầm theo sau anh, cố hiểu những điều anh đang trải qua và yêu thương anh theo đúng nghĩa của sự chân thành.

      Ừ, ai bảo em yêu một người đa tình, để rồi cứ mãi là người âm thầm phía sau, cứ mãi âm thầm chờ đợi, ngày anh nhận ra em, người đang yêu thương anh rất chân thành…

      [Gửi anh, chàng trai ăn mặc nhiều màu nhất mà em từng gặp, là em đang nhớ, rất nhớ A…]

       

    • Từ khóa:  yêu đa tình anh em
    1 người thích bài viết này
    • VỢ CHỒNG BẰNG TUỔI

    • Tạo bởi andze  từ Thứ năm, 2 Tháng 4, 2015 - 14:21
    •  
      Ây da! Hôm nay tự nhiên vui trong lòng đi vòng vòng ngoài phố, bất giác gặp anh chàng baby gúm!

      Tính mê trai nổi lên…….

      Nhỏ: Anh ơi, cho em làm quen với!

      Anh: cười, 0k , bé tên gì?

      Nhỏ: dạ, em tên “bé Ngốc”?

      Anh: Cười, ngốc thiệt không vậy, bạo vậy mà ngốc, tin không nỗi?
       
      Nhỏ: hì, ngốc thiệt đấy chứ, ngốc mới dám làm quen...
       
      Ây da! Hôm nay tự nhiên vui trong lòng đi vòng vòng ngoài phố, bất giác gặp anh chàng baby gúm!

      Tính mê trai nổi lên…….

      Nhỏ: Anh ơi, cho em làm quen với!

      Anh: cười, 0k , bé tên gì?

      Nhỏ: dạ, em tên “bé Ngốc”?

      Anh: Cười, ngốc thiệt không vậy, bạo vậy mà ngốc, tin không nỗi?
       
      Nhỏ: hì, ngốc thiệt đấy chứ, ngốc mới dám làm quen anh,hỏi anh ai gan giống em không..keke, thế anh tên gì?

      Anh:Tên “ken”

      Nhỏ: men vậy, em thích anh rồi đó, làm bạn trai em nha!

      Anh: Ui con bé này ngốc thiệt, chưa gì mà đòi quen rồi, lỡ anh là người xấu,anh dụ em rồi sao

      Nhỏ: Cười, Xấu tính em cũng chịu,vì em xấu tính hơn. hihi

      Anh: Nếu em muốn vậy thì anh cũng kkhông nỡ làm em buồn, Nhưng anh nói trước, anh rất sợ nước mắt của con gái, nếu một ngày nào đó em rơi nước mắt vì anh thì chúng ta chia tay, chịu hum?

      Nhỏ: 0k baby :))

      Thế là kế hoạch cua trai thành công nhỏ vui mừng hỏi anh , nào số phone, anh thích anh gì……………….

      Ngày thứ nhất……..

      Uhm, mới sáng sớm NHỏ phone cho chục cú, nghe mà nhức đầu

      Anh: Alô, gì thế nhỏ

      Nhỏ: ai cho kiu bằng nhỏ, phải kiu bằng “vợ”

      Anh: Thôi sến lắm,quê chết

      Nhỏ: Giờ gọi không, không gọi là sống không yên đâu đó >"<

      Anh: Ui!Ngoài ngốc ra,còn hông dữ nữa chứ, 0k.0k “vợ”, được chưa?

      Có chuyện gì zậy?

      Nhỏ: Đi ăn! đói quá.

      Anh: Thui, anh đang ngủ,làm biếng đi lắm.

      Nhỏ: Giờ không đi phải không, em lại là khỏi ngủ luôn á.

      Anh: À không, đi chứ, đừng làm bậy, em đang ở đâu anh lại liền.

      Nhỏ: Đang ở nhà, lại rước nhanh.

      Thế là bắt đầu một ngày dài “Ken” có bạn gái, không biết vui hay buồn, tràn đầy những cảm xúc khó tả

      Anh: Ăn xong rồi đi đâu nữa nè

      Nhỏ: Chạy ra khu cỏ xanh gần ngọn núi đi

      Anh: Thui, xa lắm, mà nơi đó vắng hoe có gì vui đâu mà lại

      Nhỏ: Giờ ra không? muốn em nhéo không hả?

      Anh: 0h n0! được rồi anh chạy ra liền mà, sợ em ghê

      Tình Yêu Nhỏ

      Tới nơi, nhỏ bay xuống xe rất nhanh, chạy ùa tới nơi có cánh đồng cỏ bát ngát. Hôm nay nhỏ mặc bộ váy cam nhìn dễ thương cực………

      Nhỏ: Đẹp không anh? Em thường ra đây lắm, vừa mát vừa êm, không khí thoáng mát, không cảnh tuyệt đẹp

      Anh: Nghe em nói huyên thuyên vậy là biết em mê chỗ này thế nào rồi,… nơi đây chẳng có gì cả anh thích nơi nhộn nhịp cơ, chán ghê
       
      Nhỏ: Xí………anh là đại thiếu gia nên thích nơi đông đúc còn em là con nhỏ nhà quê chỉ thích nơi bình lặng thui.

      Anh: Thui mà, đừng giận, giận trông xấu lắm,nỗi mụn bây giờ.

      Nhỏ: Cười, đâu dễ giận thế, giận anh hồi anh cho đi bộ về rồi sao, đâu ngu.

      ở đây có nhìu loại hoa lắm, phải nói là một rừng đầy hoa

      Nhỏ: Chạy tùm lum, những cánh bồ công anh được nhỏ phá tới bay đầy trời,cùng với hàng ngàn con đom đóm (nhỏ bắt hồi nào không biết),nhỏ nắm lấy tay “anh” chạy ùa theo những cánh hoa đang bay cùng với gió, nhìn như cô công chúa “con” đấy, nhỏ quậy tưng bừng lun, phá phách không chịu nỗi, nhưng lại làm “anh” cười

      Trời tối, “Anh và nhỏ” đi về, Đến nhà nhỏ bảo…

      Nhỏ: hôn chào tạm biệt coi?

      Anh: Trời! cái này phải tự nguyện chứ sao kêu

      Nhỏ: Muốn sao! Giờ hôn hay không , nói… (>"<)

      Anh:Sợ em quá, moazzzz……………….., được chưa cô nương :))

      Nhỏ: được rồi ngủ ngon, Chồng iu

      Anh: Bye bé

      Thế là ngày nào cũng thế này nào anh và nhỏ cũng ra cánh đồng đó, ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười trong niềm hạnh phúc, mong sao thời gian đừng dừng lại đừng cho anh xa nhỏ

      Có một ngày, đi ngang cửa tiệm đồ trang sức, bé nhìn thấy cái hộp để “chiếc nhẫn hạnh phúc” có thể khắc tên 2 người yêu nhau lên, bé cười tít mắt, chỉ trỏ anh,

      Nhỏ: Đẹp không anh? hi”””” ước gì có nó, chắc hạnh phúc lắm

      Anh: Xấu òm! anh không rảnh mua mấy cái này

      Thế là nhỏ cùng anh quay về trong sự tiếc nuối, nhỏ biết kkhông phải vì anh keo tiền (nhà anh giàu
       
      lắm) chắc anh không thích đeo nhẫn

      Ngày hôm nay, anh bảo với nhỏ

      Anh: Anh có công chuyện đi xa, nên không chở bé đi chơi được, bé chờ anh về rồi mình đi tiếp nhá!

      Nhỏ:Công chuyện gì! Anh có người khác phải không, anh chán em rồi phải không, anh kkhông muốn đi với em nữa phải không?

      Anh: Trời, con bé này lắm lời quá, có người nào đâu, anh nói đi công chuyện mà, kêu em chờ thì em chờ đi.

      Nhỏ: được rồi! đi đâu thì đi đi, không về cũng được.
       
      Nhỏ giận hờn vu, rồi lăn đùng ra ngủ, còn anh thì đi đâu chẵng biết.

      1 ngày………..2 ngày………….. 1 tháng

      Hôm nay sinh nhật bé, bé lại ra cánh đồng cỏ đó, bé bảo.

      Nhỏ: Vui quá! anh này ghét ghê, mua cho em cặp nhẫn làm quà sinh nhật, làm em tưỡng anh đi đâu bỏ em rồi chứ. hjx

      Hi, chắc em điên em dại rồi quá, sao em lại đứng đây nói chuyện vu vơ thế nhỉ, phải không anh, à không lại nữa rồi, lại nói chuyện một mình nữa rồi

      Nước mắt nhỏ từ từ lăn dài trên má………..vì người đang nghe nhỏ nói là anh, nhưng sao anh không trả lời,………….. mộ thì sao trả lời được………..

      hức, hức, nhỏ òa lên khóc

      Nhỏ: Anh ơi! sao anh lại bỏ rơi em, em có lỗi, sao em lại bảo anh đi luôn chứ, sao em lại nói lời ngốc đó chứ, để rồi anh xa em mãi, em biết lỗi rồi, em xin lỗi, anh quay về đi anh, đừng, đừng xa em mà, anh giận vì em hay bắt nạt anh hả? em sẽ bỏ mà, anh giận vì em hay lớn tiếng với anh à, em sửa mà, anh đừng im thế, nói chuyện đi anh, anh nói anh ghét nói yên tĩnh này mà sao anh lại nằm đây……………..

      Nhỏ mệt mỏi, nhỏ ngồi cạnh anh, nhỏ nằm xuống kế mộ anh, những kỷ niệm lại ùa về tại nơi này,………….

      Sa0 anh kkhông chịu đi chứ, em nhớ nơi này ấm áp lắm mà, sao giờ nó lạnh lẽo thế, nước mắt nhỏ lại rơi……………….

      Nhỏ câm hận, hận cặp nhẫn mang tên “hạnh phúc”, cặp nhẫn khiến suốt đời nhỏ không bao giờ được gặp anh nữa

      Anh đã giấu nhỏ đi làm thuê cho người ta, làm hồ, lao công, khiên vác, để kiếm số tiền chính mình làm ra mua cho nhỏ cặp nhẫn trong ngày sinh nhật, anh là một công tử nhà giàu mà hôm nay vì nhỏ, anh phải làm những chuyện thế này đây………..

      Ngày anh cầm số tiền trong tay, vừa mua xong, thì anh lại bị tai nạn………..

      Anh không muốn em biết, nên đã nhờ người bạn cất dùm và đưa cho em kèm theo bức thư “Vợ iu! hôm nay sinh nhật vợ, chồng tặng vợ cặp nhẫn này,chúc vợ sinh nhật vui vẻ,Chúng ta có giao kèo phải không vợ, nếu hôm nay vợ đứng trước mộ của chồng cầm chiếc nhẫn này, và khóc, thì chúng ta chia tay, từ đây không ai nhớ ai nữa.Thế nha, người chồng yêu nhất trên đời”

      Nhỏ nghẹn cổ họng,nói không lên lời, đúng em đã khóc, chúng ta chẵng còn gì nữa……………..
      Trái tim nhỏ như muốn xé làm đôi, tay bóp chặt chiếc nhẫn khắc tên anh và nhỏ,, nhỏ đau lòng tuyệt vọng, 1 cô bé hồn nhiên vui tư ngày nào đâu rồi,1 t/y đẹp đến đây là kết thúc, đó là quy luật đấy,nhỏ để lại cặp nhẫn trên mộ anh, nhỏ quay đi.

      Em và anh đến đây là hết, lời hứa ấy em sẽ khắc ghi, chiếc nhẫn này em xin kkhông nhận, một chiếc nhẫn đối với anh là “hạnh phúc”, còn đối với em nó là “nước mắt”

      Nhỏ từng bước, từng bước, đi đến phía không còn anh, nhỏ kkhông còn thích nơi yên lặng này nữa, vì bây giờ nơi đây chỉ toàn là tiếng nấc, tiếng lòng, không cần nữa…………
       
      1427959322-5994-2015-04-02-07-22-02.jpg
       
    • Từ khóa:  anh nhỏ yêu giận hờn
    • Cứ là người tình, anh nhé!

    • Tạo bởi Minh Chi  từ Thứ ba, 31 Tháng 3, 2015 - 10:30
    • "Khi nhìn anh sau bao bộn bề yêu thương đã làm tan nát chính trái tim mình, đột nhiên tôi lại thấy lại cảm giác ấm áp như lần đầu tiên rung động."

      Tôi là một cô gái đã từng nhiệt huyết, mơ mộng trong tình yêu rất nhiều, đó là tuổi trẻ, tuổi trái tim chưa bị bất cứ vết cắt nào. Rồi những cuộc tình kéo đến, cái tuổi mới...

      "Khi nhìn anh sau bao bộn bề yêu thương đã làm tan nát chính trái tim mình, đột nhiên tôi lại thấy lại cảm giác ấm áp như lần đầu tiên rung động."

      Tôi là một cô gái đã từng nhiệt huyết, mơ mộng trong tình yêu rất nhiều, đó là tuổi trẻ, tuổi trái tim chưa bị bất cứ vết cắt nào. Rồi những cuộc tình kéo đến, cái tuổi mới chớm tình yêu trên môi, ngọt lịm không toan tính, tình yêu tôi cho đi rất nhiều, không suy nghĩ, không giữ lại phần trăm nào để phút giây hối tiếc có thể quay đầu, cái ngày mà người tôi từng yêu rất nhiều buông thỏng cánh tay không giữ lấy tay tôi khi tôi bật khóc ôm choàng người ấy từ phía sau, cái cảm giác tôi đã ôm thật chặt, mà nhịp tim người ấy vẫn bình thản như không có gì xảy ra, như là bước đi là chuyện dĩ nhiên, tôi cứ ướt mắt khóc nhìn theo, vậy mà người ta cũng đành đoạn đi, chấm hết. Tôi bắt đầu cảm thấy mình chán ngấy tình yêu.

      Đột nhiên anh đến, đến với tôi trong một buổi chiều chênh vênh có nắng nhạt và cơn mưa rào nhẹ đủ ướt bờ vai mỏng manh cô gái trẻ đang đi dạo cùng người yêu ngoài phố. Tôi bình yên ngồi trong một quán café nhạc nhỏ trong hẻm, tiếng nhạc violin kéo lên réo rắt vào cơn mưa chiều một cảm xúc không thể bày tỏ bằng lời. Sài Gòn vội vã là thế, tôi cứ sợ tội và anh gặp gỡ, tiếp xúc, chia xa, rồi gặp gỡ thành hai người ngượng ngùng đi qua nhau không một câu hỏi thăm.

      Chúng tôi yêu nhau, đến lúc ấy tôi tự hỏi mình có yêu anh không, như khi anh thắp những ngọn nến dưới sân nhà, tôi lại gập đầu đồng ý yêu anh một cách vô điều kiện.

      Anh là một con người khá tinh tế, những khi tôi buồn, không cần nói, chỉ cần trong nét mặt nào đó, tôi đã cố giấu nó xuống, anh vẫn nhận ra, anh không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy tôi vuốt ve mái tóc: " Mọi chuyện sẽ qua thôi mà." Chúng tôi yêu nhau không một chút ồn ào, ngay cả bạn thân, nó cũng không biết tôi có người yêu. Một tuần gặp nhau vài lần, nhắn nhau vài tin, gọi nhau vài cuộc điện thoại. Cứ như vậy, cuộc tình của tôi đi qua tháng năm, những ngày cuối tuần, anh lại đưa tôi đi một vòng Sài Gòn, cũng im lặng, không ôm nhau để cái lạnh mặc sức tràn qua khoảng hổng giữa chúng tôi, anh cũng không đòi hỏi gì, không nói gì, chỉ nắm thật nhẹ tay tôi thật kín đáo trước cổng nhà trước khi tôi đi vào, anh cứ như vậy, cứ bên tôi đi qua bao nhiêu nông nổi của tuổi trẻ.

      Anh biết tôi từng trải qua mối tình không thể nào quên, anh biết tôi tổn thương rất nhiều khi đã cố ôm người ấy từ đằng sau mà người ta dửng dưng đi tiếp, dửng dưng bỏ lại tôi ngoài lề chuyện yêu đương. Anh không hỏi tôi về người ấy, cũng không bao giờ vì tôi yêu người ấy nồng cháy mà yêu anh quá lãnh đạm mà chì chiết hay ghen tị. Chỉ là đôi khi, đôi môi tôi chợt mím, nhẹ đẩy bờ vai anh khi đôi môi anh gần kề, anh lại nhìn tôi, cái nhìn tràn đầy nỗi buồn ánh lên trong đôi mắt nâu của anh, rồi anh cười, đưa bàn tay nắm tay tôi, siết chặt qua từng kẽ tay. Chúng tôi cứ nắm tay nhau hàng giờ, không nói, không nhìn, nhưng tôi thấy cái buồn hiện diện trong anh, tôi không biết phải làm thế nào khi mối tình kia đi qua quá đau đớn, quá nồng say để rồi phút giây người ấy cũng quay lưng, nên ở anh, tôi luôn nghi ngờ, luôn né tránh, luôn không muốn yêu anh sâu đậm. Tôi biết tôi làm vậy là tự làm khổ mình và làm đau anh, nhưng tay anh siết tay tôi, giây phút đó, tôi chỉ muốn nó dừng lại, yên bình dưới cổng nhà phủ đầy nhành hoa thiên lý.

      "Mình cứ đưa đón nhau, cứ như mới yêu nhau, cứ như những phút giây mới rung động, được không anh? Cứ mãi làm người tình, có được không anh?"

      Tôi nhắc đi nhắc lại câu nói ấy, anh im lặng, thở dài rồi nhìn tôi. Giây phút ấy tôi muốn vỡ đi trong ánh mắt nhìn buồn sâu thẳm mà nói: " Anh đừng yêu em nữa! Em hời hợt lắm!" Đôi mắt sâu thẳm kia như chất chứa những điều chưa bao giờ nói cho tôi nghe, rồi anh lại nắm tay tôi, nhành hoa lavender tím ngát trên chiếc bàn gỗ trong quán café bỗng dưng rũ lại trước gió, vài cánh hoa rơi xuống bàn tay tôi, mùi hương cũng bay đi ít nhiều...

      Tôi không hiểu tại sao anh yêu tôi đến thế, suốt những tháng ngày dài bên tôi đến chính bản thân cũng tự chán mình, vậy mà anh vẫn cười khi tôi hỏi: " Anh chưa chán em sao?" " Anh chưa muốn chia tay sao?" Anh chỉ cười rồi lại nắm tay, rồi tiếp tục bên tôi, tiếp tục phí những tháng ngày vô nghĩa bên cạnh một đứa tim gỗ. Vẫn những chiều bắt đầu mưa thật to, anh lại đưa đón tôi, hai đứa che chung cánh dù to, đi ngược lại những người trên phố rồi tìm một quán café quen, tôi đọc sách còn anh nhâm nhi li café đắng lướt qua vài tờ báo trên kệ. Đôi khi anh khẽ thì thầm: " Sách có gì hay hơn anh sao? Sao em không thử bỏ quyển sách xuống và nhìn vào anh?" Tôi cho qua, tiếp tục lật những trang sách... "Anh cứ nói chia tay, em sẽ đồng ý, anh xứng đáng với người con gái khác đáp trả tốt với tình cảm anh dành." Những lúc như vậy, anh nhìn tôi cái nhìn ngơ ngác " Tình cảm anh cho em hết rồi, người khác thì phải làm sao?"

      Thời gian ấy, thời gian tôi bị tai nạn giao thông trong một lần đi qua ngã tư, tôi hôn mê đúng hai ngày. Đầu quấn băng trắng xóa, mở mắt dậy thấy mẹ và anh, anh đứng đó từ bao giờ, chiếc áo s ơ mi trắng nhàu nát, đôi mắt quần thâm, đưa tay cầm tay tôi, đột nhiên tôi thấy nước mắt anh rơi. Một người đàn ông mạnh mẽ, nước mắt là thứ quá xa xỉ, vậy mà anh rơi trước mắt tôi: " Cảm ơn em...vì em đã bình yên, cảm ơn em, vì em vẫn còn ở đây..." Chợt nước mắt tôi cũng buông xuống, tim đập nhanh, như phút ban đầu mới biết yêu và rung động, lần đầu tiên khi anh nắm tay, tôi cũng siết tay lại, anh nhìn tôi ngạc nhiên. Thật sự lúc ấy chẳng thể mở lời, nhưng giọt nước mắt kia như nói với anh: " Cảm ơn anh, đã yêu em nhiều đến vậy."

      Suốt những lúc nằm viện, anh cứ kề bên, tự tay nấu những món tôi yêu cầu dù rất dở tệ, dở đến mức nhắm mắt ăn cho anh vui. Mỗi ngày lại mang đến một nhành hoa hướng dương tôi thích cắm vào chiếc lọ thủy tinh rồi thay những cành hoa cũ đi. Anh cứ yên lặng những ngày chăm sóc hết mực, " Người tình" của tôi tuyệt vời đến thế đó.

      " Ở cái thế giới này, nhỏ lắm anh à, nhỏ đến nỗi chớp mắt giọt nước mắt em lại rơi vì những muộn phiền, nhỏ đến nỗi những cơn đau của cuộc tình cũ cứ làm cho em sợ phải yêu ai đó thật lòng, nhưng nó cũng thật nhỏ, để cho em gặp anh, người làm cho thế giới này rộng thênh thang trước mắt em, người lau khô những giọt nước mắt, đánh thức em khỏi cơn mộng mị cứ ám lấy em từng phút giây, người tình ..."

      Anh dự định rất nhiều những ngày cuối cùng trước khi tôi xuất viện. Anh bảo với tôi, anh sẽ đưa tôi đidu lịch, đưa tôi đi ăn những món tôi thèm, đưa tôi đi thăm một vài người bạn cũ. Tôi cũng lén thở dài, gia đình bắt anh lấy vợ từ mấy năm nay, từ cái lúc quen tôi, chẳng bao giờ tôi chịu về nhà anh, chẳng bao giờ nói " em sẽ làm cô dâu của anh" như mong ước của vài cô gái khác. Anh cũng vì tôi vượt qua định kiến gia đình, cứ ở lỳ bên một cô gái không biết trước tương lai, chúng tôi yêu nhau một cách "tạm thời". Đối với tôi, chỉ trong lúc này tôi còn thương anh, anh còn yêu tôi thì cả hai cứ bên nhau, cho đến khi một trong hai đứa bắt đầu chán nản thì tìm một vòng tay khác. Đó không phải là chúng tôi chẳng lãng mạn, mà là cách tốt nhất thay vì cứ dùng mồm để xây hạnh phúc rồi chẳng bao giờ đi đến được cái hạnh phúc ấy.

      " Anh sẽ cưới một cô gái khác chứ?" tôi buột miệng ra một câu hỏi ngớ ngẩn trong lúc anh đang chăm chú thu dọn từng món đồ trên bàn. Anh dừng tay, nhìn tôi một lúc, thật lâu, thật lâu để thoáng thấy sự bối rối còn đọng lại trên khuôn mặt. Nắng bên ngoài cứ tạt hẳn qua cửa, chiếu rọi một khoảng không gian vô định, vài nhánh hoa hướng dương thấy nắng, như khao khát ngỡ như mình còn chưa lìa khỏi cành, vươn mình ra hướng từng giọt nắng vàng ngọt lên phiến lá, lên những cánh hoa vàng cam nhỏ xíu khẽ rung rinh trước gió.Anh thả tay, một chiếc kẹp nơ nhỏ xíu rơi xuống bàn, bỗng dưng không khí trở nên nặng nề như tầng oxi hạ xuống mức thấp nhất, chúng tôi đột nhiên thấy nghẹn cả thở lại trong cuống phổi, một câu hỏi như xoáy vào hiện tại và tương lai. Anh đặt tay lên tóc tôi, khẽ gỡ rối những lọn tóc tung mù trong gió, mùi nước hoa gỗ từ cổ tay áo phảng phất bên mũi, ấm áp đến kì lạ. " Là người tình của em, anh có thể đưa đón, chăm sóc, quan tâm, hẹn hò với em cả cuộc đời được không? Mình không cưới nhau, nhưng làm người tình đến tận khi em và anh sẽ già đi, có được hay không?"...

      Người tình- không có nghĩa là một chuyện tình yêu hời hợt nhanh đến, nhanh tan đi, anh không biết tôi có yêu anh nhiều không, có muốn bên anh lâu không, tất cả với anh đều là dấu chấm hỏi. Chúng tôi cũng không muốn trả lời câu hỏi ấy, bởi người tình, cứ thương nhau âm ỉ, nhưng chẳng bao giờ tắt được, chẳng bao giờ phai được dù cho đi hết quãng đường này đến quãng đường khác trong cuộc đời.

    • Từ khóa:  người tình anh tôi
    2 người thích bài viết này
    • Tách cà phê muối

    • Tạo bởi Lê Hồng Nhung  từ Thứ ba, 24 Tháng 3, 2015 - 15:02
    • Anh và cô quen biết nhau trong một buổi tiệc. Cô lúc đó vừa trẻ trung, lại vừa xinh đẹp, nên có rất nhiều người theo đuổi, còn anh lại chỉ là một sinh viên đại học. Thế nhưng ngay khi nhìn thấy cô, anh đã gặp phải tiếng sét ái tình, mặc dù anh rõ ràng biết rằng bản thân mình không xứng với cô. Lúc buổi tiệc kết thúc, anh...

      Anh và cô quen biết nhau trong một buổi tiệc. Cô lúc đó vừa trẻ trung, lại vừa xinh đẹp, nên có rất nhiều người theo đuổi, còn anh lại chỉ là một sinh viên đại học. Thế nhưng ngay khi nhìn thấy cô, anh đã gặp phải tiếng sét ái tình, mặc dù anh rõ ràng biết rằng bản thân mình không xứng với cô. Lúc buổi tiệc kết thúc, anh thu hết mọi can đảm đến mời cô đi uống cà phê, còn cô, mặc dù rất kinh ngạc, nhưng xuất phát từ phép lịch sự nên sau đó cũng đã chấp nhận lời mời.

      Trong quán cà phê, không khí giữa hai người rõ ràng rất gượng gạo, mất tự nhiên, không hề có chủ đề nói chuyện, cà phê vẫn chưa mang lên. Cô chỉ mong việc này nhanh chóng kết thúc.

      Đúng lúc đó thì người phục vụ mang cà phê lên, anh lắp ba lắp bắp mà nói với cô phục vụ: "Phiền…phiền… phiền cô lấy thêm cho tôi một chút muối".

      Cô và cô phục vụ đồng thời giật mình, ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt của những vị khách khác trong quán cũng ngay lập tức tập trung hết cả lên người anh, mặt anh thoáng chốc đỏ bừng lên, nhỏ giọng nói: "Tôi, tôi có thói quen khi uống cà phê sẽ cho thêm một chút muối."

      Nghe vậy, cô phục vụ liền đem muối đến cho anh, anh liền thêm chút muối vào cà phê, rồi từ từ đưa lên miệng uống.

      Cô rất tò mò liền hỏi anh: "Tại sao anh lại cho muối vào cà phê?"

      Anh trầm mặc một lát, sau đó mới đỏ mặt lắp bắp mà nói: "Lúc, lúc nhỏ… nhà tôi sống ở gần biển, tôi thường ngâm mình dưới biển, để những con sóng xô vào người, nước biển tràn vào cả trong miệng, vừa chát vừa mặn. Tôi đã rất lâu rồi không có trở về quê nhà, vì thế tôi hoài niệm tất cả những gì ở đó, bao gồm cả vị nước biển vừa chát vừa mặn đắng ấy. Cho nên tôi thích thêm một chút muối vào cà phê, có thể đó là do tôi rất nhớ quê mình mà thôi".

      Điều này thật sự khiến người khác cảm động, bởi vì đây là lần đầu tiên cô nghe được một người con trai ở trước mặt mình nói rằng bản thân nhớ về quê hương. Cô nghĩ rằng, một người con trai luôn tưởng nhớ về quê hương khẳng định là một người con trai yêu gia đình, một người con trai yêu gia đình nhất định sẽ là người đàn ông có trách nhiệm. Cô đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa hai người bọn họ trong phút chốc bỗng được xích lại gần nhau hơn. Thế là cô cũng cùng anh nói chuyện về quê nhà phương xa… Hai người nói chuyện rất lâu rất lâu, càng nói càng vui vẻ, bất giác đã đến lúc tiệm cà phê đóng cửa. Lúc anh đề nghị được đưa cô về nhà, cô cũng không hề từ chối.

      Bắt đầu từ đó, hai người nhiều lần hẹn gặp nhau hơn, cô phát hiện anh thật sự là một người con trai rất tốt, cao thượng, cẩn thận, ân cần,… còn có rất nhiều ưu điểm khác nữa. Cô thầm nghĩ trong lòng: "May mà lúc đó vì phép lịch sự mới không bỏ lỡ anh."

      Sau đó bọn họ cũng cùng nhau đi uống cà phê ở rất nhiều nơi, mỗi lần cô đều sẽ nói với phục vụ: "Có thể cho thêm chút muối được không? Bạn tôi thích bỏ thêm chút muối vào cà phê."

      Sau đó không lâu, cũng giống như những câu chuyện cổ tích vậy, “Hoàng tử cưới được Công chúa xinh đẹp, từ đó sống một cuộc sống hạnh phúc bên nhau.”

      Bọn họ thực sự rất hạnh phúc, hơn nữa còn hạnh phúc suốt hơn bốn mươi năm trời. Mặc dù trong hơn bốn mươi năm ấy đã xảy ra rất nhiều biến hóa, nhưng tình yêu của hai người họ vẫn mãi mãi không hề thay đổi, bất luận là giàu hay nghèo, trước sau vẫn yêu thương lẫn nhau, mãi cho đến lúc anh bệnh qua đời.

      Câu chuyện có lẽ nên kết thúc tại đây, nếu không có bức thư đó.

      Bức thư đó là những lời sau cùng anh viết dành cho cô:

      “Em thân yêu, hãy tha thứ cho anh đã vì lừa dối em suốt hơn bốn mươi năm trời. Đó là lời nói dối duy nhất – về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Thực ra anh từ trước đến nay chưa bao giờ thêm muối vào cà phê để uống. Lời nói đó đã khiến anh cả nửa đời uống cà phê muối. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu. Anh nhất định phải dùng cả cuộc đời mình đi thực hiện lời nói dối đó.

      Thế nhưng, anh bây giờ đã không còn sợ gì nữa rồi, bởi vì anh phải đi rồi, người chết cuối cùng vẫn là dễ dàng được người khác tha thứ hơn cả, đúng không em?

      Kiếp này gặp được em là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh, nếu còn có kiếp sau, anh vẫn muốn cưới em làm vợ, cho dù lại phải uống thêm mấy mươi năm cà phê muối nữa, cũng không thành vấn đề. Chẳng qua nói thật là, cà phê thêm muối quả thật khó uống vô cùng. Cà phê mà còn bỏ thêm muối, lúc đó anh làm sao mà lại nghĩ ra chuyện đó được chứ?”

      Nội dung của bức thư khiến cô vô cùng kinh ngạc, cô nghĩ đến lời nói dối năm nào của anh, bất giác không kìm được nước mắt mà nói với anh: "Em là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này, bởi vì có người đã vì em mà có thể dùng cả cuộc đời mình đi thực hiện một lời nói dối!".1427184105-8489-2015-03-24-08-01-45.jpg

    • Từ khóa:  Cà phê muối anh em
    4 người thích bài viết này
    album/2015/2015-03/2015-03-09/user231368/1425874561-6987-2015-03-09-04-16-01.jpg
    thu trần  Thật ý nghĩa

    2 tuổi trước  0

    • Tình Yêu

    • Tạo bởi Lê Quang Pháp  từ Thứ sáu, 5 Tháng 12, 2014 - 18:10
    • TÌnh yêu thì Có mấy khi, Yêu nhau thì nói em yêu thật nhiều, Ct rồi nói , Chuyện tình không hay , Em đã có người thay thế :( , anh hãy tìm người khác nhes~ chúc anh hạnh phúc 

      THời học sinh: Ngồi cạnh bàn đầu nhớ người yêu bàn cuối. nhìn thì không dám nói đâu ~ nhung trong tâm chí có riêng em mà...

      TÌnh yêu thì Có mấy khi, Yêu nhau thì nói em yêu thật nhiều, Ct rồi nói , Chuyện tình không hay , Em đã có người thay thế :( , anh hãy tìm người khác nhes~ chúc anh hạnh phúc 

      THời học sinh: Ngồi cạnh bàn đầu nhớ người yêu bàn cuối. nhìn thì không dám nói đâu ~ nhung trong tâm chí có riêng em mà thôi 

      https://www.facebook.com/C50.CNC

    • Từ khóa:  Anh
    1 người thích bài viết này