Cửa sổ phản ánh

Trên 289872 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 10 nhật ký   
    • Vững vàng nhé, người ơi!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ tư, 19 Tháng 2, 2014 - 12:38
    • Có thể những bất lực, bế tắc và quẩn quanh vẫn còn ở đó mãi, chưa chịu đi. Có thể những khổ đau, thăng trầm và sóng gió ngoài kia vẫn đang rình rập, chỉ chờ con người ta yếu đuối là nó ập đến và không chịu buông tha. Và con người cứ phải cố gắng, gồng mình lên để chống chọi, để giằng xé, quăng quật với...

      Có thể những bất lực, bế tắc và quẩn quanh vẫn còn ở đó mãi, chưa chịu đi. Có thể những khổ đau, thăng trầm và sóng gió ngoài kia vẫn đang rình rập, chỉ chờ con người ta yếu đuối là nó ập đến và không chịu buông tha. Và con người cứ phải cố gắng, gồng mình lên để chống chọi, để giằng xé, quăng quật với cuộc sống. Có nhiều người đã vượt qua, có người đã từ bỏ cuộc đời hay bị cuộc đời bỏ lại, sống như những bóng ma, dật dờ, cuộc đời trầm lặng và quẩn quanh, bế tắc và để đời trôi, ngày trôi...

      Những người còn lại vẫn tiếp tục lênh đênh. Cuộc đời mỗi con người giống như một con thuyền lênh đênh trôi trên dòng đời bất tận...Rồi cũng đến lúc cập được một bến an lành...

      Vậy thì vì sao người ta phải động viên nhau "cố gắng", "đừng buông xuôi"; vậy thì sao người ta vẫn phải cố gắng mỗi ngày? hẳn là vì sau cái sự cố gắng ấy, con người ta hi vọng sẽ có một điều đổi khác, bình yên hơn. Hẳn phải vì một điều hi vọng đổi khác nào đấy, con người ta mới có đủ động lực và sức mạnh để chiến thắng nỗi sợ hãi, chiến thắng những khổ đau lúc ấy...

      Vậy thì cứ cố gắng đi, mạnh mẽ lên người ơi, chúng ta đã đi được từng này quãng đường rồi cơ mà, đã chịu đựng, đã cố gắng, đã vượt qua biết bao nhiêu con sóng rồi cơ mà, đừng để mình bơ vơ giữa đại dương thế chứ? Nào, cố lên nào người ơi, đừng sợ, cố lên, thà cố gắng để hi vọng về một điều tốt đẹp phía trước vẫn hơn là từ bỏ, buông xuôi bây giờ phải không. Đừng dễ dàng buông xuôi nhé Người! 

      Vững vàng nhé! Bình an! (Dành cho chị!)

      1392788290-1939-2014-02-19-12-38-10.jpg

    1 người thích bài viết này
    Doanvinhthinh Trinh  thà cố gắng để hy vọng về một điều tốt đẹp phía trước vẫn hơn là từ bỏ

    3 tuổi trước  1

    • Suy ngẫm về bản thân qua "Chân dung tự họa"

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ tư, 10 Tháng 4, 2013 - 11:37
    • Bữa nay trời đẹp, có hứng tìm lại vài thứ mình từng viết, và tìm được cái "Chân dung tự họa" của mình trên likeyou.vn thế này :D - tự thấy yêu bản thân mình nhiều hơn ♥. Yêu mình nhiều hơn cũng là một điều cực kỳ tốt mà :D

      1. Học vấn của bạn:
      Chỉ như một đứa trẻ 3 tuổi trong bể học muôn vàn :)
      2....

      Bữa nay trời đẹp, có hứng tìm lại vài thứ mình từng viết, và tìm được cái "Chân dung tự họa" của mình trên likeyou.vn thế này :D - tự thấy yêu bản thân mình nhiều hơn ♥. Yêu mình nhiều hơn cũng là một điều cực kỳ tốt mà :D

      1. Học vấn của bạn:
      Chỉ như một đứa trẻ 3 tuổi trong bể học muôn vàn :)
      2. Điều hạnh phúc nhất đối với bạn là gì?
      Là làm cho Mẹ tôi cười vui và tự hào, hạnh phúc vì tôi :), Là Mẹ tôi, gia đình tôi được yên ấm, vui vẻ và bình an :)
      3. Hoạ sĩ bạn yêu thích:
      Họa sĩ tâm hồn :)
      4. Nghệ sĩ âm nhạc bạn yêu thích:
      Andre Rieu, Richard Clayderman, Yiruma...
      5. Điều gì gây ấn tượng nhất với bạn ban đầu
      Nụ cười, ánh mắt và những hành xử đầu tiên của người gặp lần đầu :)
      6. Lời khuyên hữu ích nhất mà bạn từng nhận trong đời:
      Nhận diện và chấp nhận cái tôi hiện thực, cái mà "Mình đang là", "mình đang có".......Có vẻ khó hiểu, nhưng khi tôi chấp nhận nó, không cố tình chối bỏ những cảm xúc tiêu cực, chối bỏ những điều khiến tôi "khó chịu", "tổn thương" thì tôi lại càng dễ chịu hơn với chính mình, và những điều đó trở nên bình thường, và nhẹ nhàng với tôi hơn :).
      7. Bạn đánh giá cao nhất phẩm chất nào của một người?
      Sự Chân Thành!
      8. Lỗi lầm nào theo bạn là đáng tha thứ nhất?
      Mọi lỗi lầm đều nên và cần được tha thứ!
      9. Nhân vật văn học bạn yêu thích:
      Ông giáo!
      10. Thất bại/ mất mát gần đây nhất của bạn:
      Mất nhiều thời gian để phục hồi tâm lý, tổn thương...
      11. Bạn mong chờ gì ở người bạn muốn làm quen?
      Chân thành!
      12. Bạn muốn sống ở đâu?
      Nơi bình yên :), một nơi có gia đình và ngập tràn những thương yêu :)
      13. Nếu có rất nhiều thời gian rảnh, bạn sẽ làm gì?
      "Sống" cùng Mẹ :)
      14. Một từ - bạn thường dùng để đánh giá người khác?
      Tôi không thích và cũng không mấy khi đánh giá người khác, đơn giản là "ai tôi cũng có thể "chấp nhận" được :),
      15. Bạn mong chờ gì ở người bạn muốn làm quen?
      Chân thành!
      16. Theo bạn thì không có gì tệ hơn là:
      Chẳng có gì là tận cùng của khổ đau hay tồi tệ cả, tôi đau khổ 1, người khác đau khổ hơn...Biết thế nào là tận cùng, biết thế nào là tệ nhất, khi mà cuộc sống nó luôn phải như thế, than van làm gì, chấp nhận và vượt qua nó mới là điều quan trọng!
      17. Bạn thích đến thăm nơi nào trong thành phố:
      Nơi có mặt hồ xanh trong và thoáng đãng :)
      18. Bạn muốn có con không?
      Có chứ, đó là điều tuyệt vời lắm! Tôi còn muốn có nhiều con ấy chứ :)
      19. Tính cách nổi trội của bạn:
      Yêu thương - Lắng nghe - Sẻ chia - Chân Thành - Kiên Định!
      20. Bạn coi trọng nhất điều gì ở bạn bè?
      Sự chân thành và tấm lòng Nhiệt thành!
      21. Trở ngại chính của bạn:
      ") Mộng mơ và thiên về đời sống tinh thần, tình cảm :)
      22. Bạn đánh giá cao nhất phẩm chất nào của đàn ông?
      Mạnh mẽ, quyết đoán, cương trực, có chính kiến và chung thủy :)
      23. Bạn đánh giá cao nhất phẩm chất nào của phụ nữ?
      Vị tha, bao dung và chung thủy!
      24. Bạn muốn từ giã cõi đời như thế nào
      Mặc quần áo đẹp, đắp chăn và ngủ an bình :)
      25. Câu châm ngôn của bạn:
      Tôi làm chủ cuộc sống của tôi và chính tôi quyết định cuộc đời mình! Đã không làm thì thôi, nếu đã làm thì nhất định phải xuất sắc!

      P/s: Còn mấy câu nữa cơ, mà thôi thế này cũng nhiều lắm rồi ^ ^. Các tình yêu thử trả lời những câu này xem, sẽ hiểu rõ về mình và yêu bản thân mình hơn đấy ^ ^. :)

      Chúc một ngày mới, tháng mới tốt lành, hoan hỉ và bình an các bạn hiền nhé :) ♥

    5 người thích bài viết này
    • NẾU LÀ CỦA NHAU SẼ CÓ LÚC QUAY VỀ

    • Tạo bởi Thiên Sứ Mưa  từ Thứ tư, 10 Tháng 4, 2013 - 08:10
    • Nếu.........
      ....... không thế quên thì hãy cứ nhớ.
      Nếu..........
      ......... không thể bỏ đi được thì cứ hãy giữ lại bên cạnh mình.
      Nếu..........
      ............ dứt khoát một lần quá khó khăn thì hãy cứ yêu đi
      yêu lại cho đến khi nào quên đượchẳn thì thôi !
      Vì ...............
      .............mỗi lần yêu lại
      ........... là thêm...

      Nếu.........
      ....... không thế quên thì hãy cứ nhớ.
      Nếu..........
      ......... không thể bỏ đi được thì cứ hãy giữ lại bên cạnh mình.
      Nếu..........
      ............ dứt khoát một lần quá khó khăn thì hãy cứ yêu đi
      yêu lại cho đến khi nào quên đượchẳn thì thôi !
      Vì ...............
      .............mỗi lần yêu lại
      ........... là thêm một lần tình yêu vơi đi một chút....
      Không ai có thể xóa sạch kí ức về một người mà mình đã từng yêu.
      Thứ gọi là "QUÊN" đôi khi chỉ là một sự chấp nhận... Chấp nhận chonhững kí ức được ngủ yên...
      Tôi đã từng chờ một người dù họ không đến.
      Tôi đã từng cầm điện thoại chỉ để chờ một tin nhắn không bao giờ đến.
      Tôi đã từng đi trên những con đường để tìm về quá khứ những kí ức giữa bạn và tôi.
      Tôi ...đã từng khóc nức nở cho mộtlời nói dối đau lòng.
      Tôi đã từng gục ngã cho một niềmtin tan vỡ.
      Tôi đã từng buông xuôi tất cả cho những hy vọng không thành.
      Tôi đã từng níu kéo tình yêu dù biết nó sẽ rời bỏ tôi đi xa.
      Tôi đã từng ám ảnh suốt một thời gian dài cho những hoài niệm về quá khứ.
      Tôi đã từng sống giả tạo để che giấu nỗi đau trong mình.
      Tôi đã từng yếu đuối vì nghĩ mình không thể mạnh mẽ lên được
      Tôi đã từng trải qua mất mát nhiều nước mắt và đánh mất nụ cười.

      Không cần phải cố quên đi một người.
      Nếu trong tim ta bóng hình ấy chưa bao giờ phai nhạt.
      Có thể chúng ta ở trong nhau bằng một tên gọi khác.
      ... Bằng những sợi dây vô hình ràng buộc rất riêng…
      Có những mối quan hệ không thể gọi tên.
      Nhưng vẫn chứa đựng bên trong những điều thiêng liêng không dễ mất.
      Vì thế giới của những kẻ yêu nhaulà rất chật.
      Nên lối rẽ nào cũng rất dễ gặp nhau…
      Dù đã từng gian dối để bầm đau.
      Để nghẹn ngào môi và tim rung lên khắc khoải.
      Dù đã cứa vào nhau những cơn đau mãi mãi.
      Vẫn không giữ nổi tim mình, đập loạn nhịp khi thoáng qua nhau…
      Tình yêu thật sự có dễ lãng quên đâu.
      Phải mất bao lâu để quên đi những thói quen yêu thương đã trở thành cuộc sống?
      ...............có lẽ tôi mãi chỉ là nước.........làm dịu đi gay gắt cuộc sống của mỗi ng rồi lại đi.............chẳng còn ai nhớ tới.............chẳng ai muốn yêu.........dịudàng như chính bản chất của nó.............và cũng lạnh lùng như chính sự tồn tại nó đang hiện diện..............
      Nên nếu đã không thể quên thì cũng không cần phải cố gắng.
      Chỉ cần để lòng mình thấy thật bình yên…
      Rồi đến một ngày, có thể tự sẽ quên.
      Hoặc nhớ mong sẽ đưa tin yêu trở lại.
      Vì có những điều, dù đổi thay cũng vẫn là mãi mãi.
      Vì Trái đất tròn, thì yêu nhau xa mấy cũng về lại với nhau…
      * * *

    8 người thích bài viết này
    album/user953/2014-05/1399691826-7163-2014-05-10-10-17-06.jpg
    Thiên Sứ Mưa  ah co nhieu kih nghiem qua nhy??? Hnao phai den hoc hoi chut moi dc  :D

    4 tuổi trước  0

    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương   :) Dường như ai đã bước qua một tình yêu, qua một lần chia tay, đau khổ vì tình yêu thì cũng đều có những cảm xúc này  :)

    4 tuổi trước  0

    • Vẫn mãi đi tìm

    • Tạo bởi P. P. Dũng  từ Thứ tư, 10 Tháng 4, 2013 - 03:37
    • Có nhiều lúc tôi tự hỏi: đâu là giới hạn sống của 1 đời người, nó là vô cùng đến bất tử hay chỉ hiện hữu thoáng qua trong chớp mắt.

       

      Trong toán học, giới hạn là 1 khái niệm để chỉ giá trị mà 1 hàm số hoặc dãy số đạt đến khi biến số  tiến đến giá trị nào đó.

       

      Cuộc sống con người cũng giống...

      Có nhiều lúc tôi tự hỏi: đâu là giới hạn sống của 1 đời người, nó là vô cùng đến bất tử hay chỉ hiện hữu thoáng qua trong chớp mắt.

       

      Trong toán học, giới hạn là 1 khái niệm để chỉ giá trị mà 1 hàm số hoặc dãy số đạt đến khi biến số  tiến đến giá trị nào đó.

       

      Cuộc sống con người cũng giống như 1 hàm số được xác định bởi nhiều biến số của cuộc đời. Mỗi đứa trẻ khi sinh ra đều có những " tập xác định" cho riêng mình. Có những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời được chào đón bằng những tiếng cười, bằng lời chúc tụng, cưng nựng âu yếm; nhưng cũng không hiếm những đứa trẻ sinh ra lại đầy éo le không được xã hội chấp nhận, bị bỏ rơi. Cá biệt hơn, đau lòng hơn khi trong xã hội hiện đại, giới hạn sống lại được quyết định bởi công nghệ tiên tiến (xét nghiệm, siêu âm) cùng quan điểm " phải có con nối dõi tông đường".

       

       Ai khi sinh ra mà chả muốn được sống, sống lâu, được ước mơ, được thỏa niềm đam mê của mình. Nhưng đâu có ai biết được chữ " ngờ" với những biến cố trong cuộc sống: cha mẹ, anh em, tình cảm, học tập, công việc, gia đình, bệnh tật,.. đôi khi đã làm gián đoạn không ít tới cuộc sống, thậm chí còn dẫn đến tình trạng " chán đời", " sống mà như chết". Nhưng chính những biến cố đó là liều thuốc đắng thử thách khát vọng tồn tại, khát vọng được sống - sống cho bản thân và sống cho người thân trong gia đình.. trong mỗi chúng ta.

       

      Ai cũng có cuộc sống của riêng mình, đều có thể trải qua đủ 4 giai đoạn " Sinh - Lão - Bệnh - Tử". Vừa mới sinh ra cất tiếng khóc oa oa chào đời; lớn lên bước chân vào đời với bao mộng đẹp. Thoắt một cái, mái tóc đã điểm sương, mắt mờ, lưng mỏi, 2 chân chậm chạp thì mới giật mình để rồi buồn phiền, nuối tiếc, thất vọng. Ăn uống thì kiêng cữ  ít đường, ít cholesterol, ăn cơm muốn ăn miếng cháy không được vì răng cái rụng, cái thì lung lay (mía chắc vẫn được vì nó nhiều nước, hơn nữa chẻ mỏng ra cũng dễ xơi). Đi chơi xa thi không dám vì sức khỏe kém, muốn giải trí cũng khó vì mắt đã kèm nhèm, tai nghễnh ngãng, trên bảo dưới không nghe...

       

      Ngày trước các cụ sống đến " thất thập" đã là xưa nay hiếm. Ngày nay nhờ sự tiến bộ của khoa học với những phát minh trong ngành Y, Dược mà con người có thể sống đến 80, 90... thậm chí với khát vọng cao hơn là những công trình nghiên cứu gen nhằm giảm thiểu, ngăn chặn quá trình lão hóa để có thể " cải lão hoàn đồng", " trường sinh bất lão". Tuy nhiên, sống lâu chưa chắc đã là hạnh phúc, hạnh phúc là luôn cảm thấy vui vẻ, lạc quan yêu đời và biết tận hưởng cuộc sống. Chứ để đến khi 2 tay buông xuôi, trở về với đất cũng chỉ để lại được cho con cháu, đâu có mang theo được.

       

       

      Sống vui tươi hay buồn thảm là tùy thuộc vào thái độ của mình đối với cuộc sống.

    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Thoắt một cái, mái tóc đã điểm sương, mắt mờ, lưng mỏi, 2 chân chậm chạp thì mới giật mình để rồi buồn phiền, nuối tiếc, thất vọng. Ăn uống thì kiêng cữ ít đường, ít cholesterol, ăn cơm muốn ăn miếng cháy không được vì răng cái rụng, cái thì lung lay (mía chắc vẫn được vì nó nhiều nước, hơn nữa chẻ mỏng ra cũng dễ xơi). Đi chơi xa thi không dám vì sức khỏe kém, muốn giải trí cũng khó vì mắt đã kèm nhèm, tai nghễnh ngãng, trên bảo dưới không nghe... :=)) tình hình anh đã thế này rồi cơ á =))

    4 tuổi trước  0

    album/user1614/05-04-2013-20-33-20-000000-duoi mua.jpg
    P. P. Dũng   :) chưa, a chưa đến mức như thế. Trừ khi hôm nào mệt quá, lăn ra ngủ quên ăn thì ai bảo cũng không nghe, haha

    4 tuổi trước  0

    • Suy nghĩ về cái chết - bình yên cho người ra đi và cho người ở lại...

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ tư, 10 Tháng 4, 2013 - 00:46
    • Tôi đã từng quen nghe nhạc đám tang ai oán, từng quen tiếng đàn bầu và lời khóc bi ai...Tôi đã từng nghe, nghe rất nhiều và dường như tiếng nhạc ấy ngấm vào trong mình...và chỉ cần nghe, thì dẫu đến đám tang của một người hàng xóm, hay một người thân thuộc, tôi vẫn khóc nức nở và nghẹn ngào...

      Và thậm...

      Tôi đã từng quen nghe nhạc đám tang ai oán, từng quen tiếng đàn bầu và lời khóc bi ai...Tôi đã từng nghe, nghe rất nhiều và dường như tiếng nhạc ấy ngấm vào trong mình...và chỉ cần nghe, thì dẫu đến đám tang của một người hàng xóm, hay một người thân thuộc, tôi vẫn khóc nức nở và nghẹn ngào...

      Và thậm chí, tôi từng "thích" nghe cái nhạc ấy - bạn nghĩ thật là một sự điên rồ phải không? Ừ, tôi từng là một đứa trẻ đặc biệt, đặc biệt theo nghĩa "đa sầu và đa cảm"...

      Đến một ngày, khi tôi là cô bé 18 tuổi sắp bước vào cuộc đời, bước vào ngưỡng cửa đại học. Tôi bắt đầu phải nghe tiếng nhạc ai oán ấy ở chính ngôi nhà của mình. Và mỗi lần tiếng kèn, tiếng trống cất lên, tôi đứng trước linh cữu của bố và cúi gập người để đáp lễ của mọi người, tôi khóc và người run lên theo tiếng nhạc ấy, tiếng khóc bi ai hòa theo tiếng nhạc ấy...

      Tôi bắt đầu sợ! sợ phải đối diện với sự ra đi của người thân! 6 tháng sau đó, tôi tiếp tục đối diện với sự ra đi của ông. Thêm lần nữa, tôi gào lên bất lực! và từng trách ông trời bất công.

      2 năm sau, sự ra đi của cháu bé, thêm một lần nhà tôi buồn đau và đối diện với sự ra đi của người thân.

      2 năm tiếp nữa, bà nội qua đời chỉ sau ngày giỗ bố 6 ngày, những tất tả cuối cùng của những ngày cuối cùng 4 năm đại học, một quãng đường nhiều chông gai, tổn thương, mất mát. 4 năm đại học tiễn đưa 4 người thân qua đời, và cái cảm giác ngồi bên cạnh mộ ông, bố và tiễn đưa bà, bất lực, bất lực là khi cánh tay cố chới với, níu kéo, cố gào lên nhưng bất lực vì người thân đang nằm xuống, từng hòn đất lấp vùi lên, để rồi cuối cùng ngồi thẫn thờ nhìn quanh không còn người thân nữa, là mất, mất hoàn toàn, không còn bóng dáng ấy, bàn tay ấy, đôi mắt ấy...là không còn gì nữa...

      Và chỉ còn cách lựa chọn chấp nhận rằng: "Sự ra đi của Bà là kết thúc những chuỗi ngày vất vả của bà, sự ra đi ấy là một sự giải thoát và Bà được sống ở một nơi yên an hơn, nơi bà được gặp ông, gặp bố, gặp chú, nơi bà được đoàn tụ với những người thân của bà...và mong cầu bà sẽ bình an nơi ấy"...Sau cùng thì tôi đành phải chấp nhận rằng, sự ra đi là điều tất yếu mà ai rồi cũng phải trải qua, và có thể sự ra đi ấy là một điều giải thoát và tốt đẹp cho những người mình yêu thương...

      Sau những đau khổ và níu kéo, mong chờ Bố trở về suốt 3 năm, cuối cùng tôi đành phải chấp nhận rằng Bố đã ra đi, ra đi mãi không trở về, nhưng Bố vẫn ở đó, vẫn ở đó dõi theo, quan tâm và chở che cho tôi. Và Bố vẫn ở đó! Bố vẫn vỗ về, nhìn tôi trìu mến khi tôi buồn yếu đuối, khóc một mình trong đêm với Bố, trìu mến, bao dung với lỗi lầm của tôi, lắng nghe tôi khóc, đọc những dòng thư tôi viết cho Bố...

      Sự ra đi của một người, chỉ là sự rời bỏ thân xác 3D này, nhưng linh hồn của họ sẽ vẫn luôn còn mãi mãi, luôn ở đó che chở, ôm ấp, yêu thương ta. Thân xác này chỉ là tạm thời, linh hồn này là mãi mãi!!

      Đến bây giờ khi đọc và tìm hiểu, nghe nhiều về cái chết, thực sự những điều gì xảy ra sau cái chết, tôi có thể bình thường hơn để đón nhận và chấp nhận sự ra đi của chính tôi hay của một người nào đó. Níu kéo chi, luyến tiếc chi thân xác này, linh hồn ta vẫn là mãi mãi cơ mà! Sự ra đi có nghĩa linh hồn ta đã trải nghiệm và học được những bài học để phát triển linh hồn mình, đã hoàn thành nghiệp ở cõi này, và ta rời bỏ thân xác này để tỉnh giấc thế thôi. Vì cuộc đời này vốn là một cuộc đại mộng mà , tỉnh giấc, thoát ra khỏi cuộc đời này là ta trở lại với đất trời, cát bụi lại trở về với cát bụi thôi mà!...

      Cảm ơn anh Lương Đình Khoa về blog của anh! Cảm ơn tâm hồn và cảm xúc của anh!

    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Đến bây giờ khi đọc và tìm hiểu, nghe nhiều về cái chết, thực sự những điều gì xảy ra sau cái chết, tôi có thể bình thường hơn để đón nhận và chấp nhận sự ra đi của chính tôi hay của một người nào đó. Níu kéo chi, luyến tiếc chi thân xác này, linh hồn ta vẫn là mãi mãi cơ mà! Sự ra đi có nghĩa linh hồn ta đã trải nghiệm và học được những bài học để phát triển linh hồn mình, đã hoàn thành nghiệp ở cõi này, và ta rời bỏ thân xác này để tỉnh giấc thế thôi. Vì cuộc đời này vốn là một cuộc đại mộng mà , tỉnh giấc, thoát ra khỏi cuộc đời này là ta trở lại với đất trời, cát bụi lại trở về với cát bụi thôi mà!...

    4 tuổi trước  0

    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  KHI NGƯỜI THÂN TỪ TẠ CÕI TRẦN Những buổi chiều tan trên vành khăn trắng Nắng cô đơn run rẩy nép bên thềm Mặt trời vỡ nơi thời gian đoản phận Gió mùa lùa tê lịm mảnh hồn đêm Con đường ấy sẽ nhớ một bàn chân Ngôi nhà ấy lạnh thêm từng nếp nghĩ Ký ức vây cứa tim đến nghẹt thở Nụ cười nào như sương khói chơi vơi… Nước mắt thôi rơi - nước mắt cạn cả rồi Hong thành muối ướp tươi niềm xa xót Trăng vàng võ cho một đời đơn độc Tiếng thở dài hoang lạnh cõi nhân gian Ta làm được gì khi gió đẩy yêu thương Trôi rồi tan về một miền đất lạnh? Đêm cô liêu con cò chiều gãy cánh Dòng sông dồn con sóng vọng nỉ non Ta làm được gì khi người nói: sẽ chẳng bình yên Nếu gửi bão giông trong lòng người ở lại Hoàng hôn đời người – ai rồi cũng chạm phải Không có chọn lựa nào cho kết thúc của một bình minh Những buổi chiều mang sương khói buồn tênh Nói với ta có những điều thuộc về số phận Người ra đi đã nhẹ nhàng chấp nhận Người ở lại - nếu có nặng tình – xin sống hộ đời nhau Biết mỉm cười đi tiếp tới tin yêu Mà nở hoa thơm hương đời hai phía Yêu thương nhiều hơn – khi còn có thể Để bình minh tàn không nhiều giông bão trước một hoàng hôn 9h02, 25.4.2010 LƯƠNG ĐÌNH KHOA

    4 tuổi trước  0

    • Mỉm cười cho đời an nhiên :)

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ tư, 27 Tháng 3, 2013 - 08:52
    • Gửi cho bạn một nụ cười bình an, một chút hiền hòa, một chút an nhiên và giản dị...vì nụ cười là tài sản rất lớn, là hầu như tất cả những gì tớ có, và tớ gửi cho bạn nhiều nụ cười nhé :). Nhận lấy này, tớ cười rồi đấy :D :) :) Bạn cười đi, Cười như mùa thu tỏa nắng ý :D

       

       

      Và hãy cười,...

      Gửi cho bạn một nụ cười bình an, một chút hiền hòa, một chút an nhiên và giản dị...vì nụ cười là tài sản rất lớn, là hầu như tất cả những gì tớ có, và tớ gửi cho bạn nhiều nụ cười nhé :). Nhận lấy này, tớ cười rồi đấy :D :) :) Bạn cười đi, Cười như mùa thu tỏa nắng ý :D

       

       

      Và hãy cười, cười thật tươi, cười như thế này nhé <3

       

       

    • Từ khóa:  Bình an an nhiên cười
    1 người thích bài viết này
    • phải làm gì khi tình không vui?

    • Tạo bởi Hana  từ Thứ sáu, 25 Tháng 1, 2013 - 14:43
    •  

      phải làm gì khi tình không vui
      khi người quên biết ôm nhẹ nhàng
      khi người rơi câu nói dịu dàng
      khi cả những cay đắng nồng nàn
      cũng buồn ứa tim.

       

      khi tất cả chỉ còn là thước phim
      khoảng thời gian đẹp đẽ đã chìm trôi ấy
      khi người không chỉ nhìn mà còn thấy
      cũng không thể nắm lấy tay nhau

      khi người đứng trước...

       

      phải làm gì khi tình không vui
      khi người quên biết ôm nhẹ nhàng
      khi người rơi câu nói dịu dàng
      khi cả những cay đắng nồng nàn
      cũng buồn ứa tim.

       

      khi tất cả chỉ còn là thước phim
      khoảng thời gian đẹp đẽ đã chìm trôi ấy
      khi người không chỉ nhìn mà còn thấy
      cũng không thể nắm lấy tay nhau

      khi người đứng trước vực nỗi đau
      vẫn dửng dưng hỏi: ‘em làm sao thế?’
      vẫn đưa tay chạm nước mắt tinh tế
      vẫn có thể mị chúng ta sẽ không sao

      ừ, nhưng chỉ có người sẽ không sao
      còn em làm sao vượt được trời cao rộng
      loay hoay với tình yêu bất động
      nhìn dòng sông băng bất tận, tự hỏi đàn vịt đã đi đâu? star

      chỉ có mình em là tự đào sâu
      tự khâu lại vết thương rộng ngoác
      chôn độc ác trong fantasie của dvorak
      lác đác trong mơ tìm giấc ngủ vùi

      phải làm gì khi tình không vui?

      star ý trong Catcher in the rye, khi Holden luôn thắc mắc về đàn vịt trong hồ gần nhà đã đi đâu lúc mùa đông đến.
      *Dvorak, Antonin – Slavische Fantasie

    2 người thích bài viết này
    Nguyễn Thị Thanh Hoa  hãy cười, hãy vui lên, và hãy tin tưởng vào những điều tốt đẹp hơn, một hay 2 mối tình kết thúc đâu phải là mất tất cả, còn một chân trời mới đang đón chờ chúng ta ở phía trước, hãy quên những buồn phiền và tiến bước tương lai.

    4 tuổi trước  0

    album/user455/2014-06/1402930684-3563-2014-06-16-21-58-04.jpg
    Linh Vu  Ok

    4 tuổi trước  0

    • Khi mùa gió ấm về...

    • Tạo bởi Lan le  từ Thứ sáu, 25 Tháng 1, 2013 - 13:42
    • Người ta nói rằng đồng xu tượng trưng cho sự may mắn và hạnh phúc.

       
       Còn tôi gắn liền với đồng xu là qua cô bạn thuở ấu thơ. Nếu tính về thời gian thì có thể tạo nên cả một mối tình. Nhưng điểm đặc biệt ở đây là cô bạn này đến từ hôm qua.
       Cứ như thế, có những người lạ rất quen thuộc...
       
       
       
       

      Người ta nói rằng đồng xu tượng trưng cho sự may mắn và hạnh phúc.

       
       Còn tôi gắn liền với đồng xu là qua cô bạn thuở ấu thơ. Nếu tính về thời gian thì có thể tạo nên cả một mối tình. Nhưng điểm đặc biệt ở đây là cô bạn này đến từ hôm qua.
       Cứ như thế, có những người lạ rất quen thuộc...
       
       
       
        Hồi đó tôi rất hay nuôi heo đất bằng đồng xu. Đó là chú heo sứ, màu trắng, là món quà sinh nhật mà bố đã tặng cho tôi vào năm 10 tuổi .Tôi nâng niu chú heo như một báu vật và đều đặn mỗi ngày thả vào đó hai đồng xu. Ngày nào cũng vậy, thả vào rồi lắc lắc xem nó đã đầy chưa .Tôi hy vọng mỗi đồng xu tượng trưng cho một chút may mắn. Đến khi chú heo đã đầy kín, lắc không còn nghe thấy âm thanh gì nữa thì lúc đó tôi ước gì mình sẽ gặp lại Kẹo mút.
       Cô bạn ấy cỡ tầm tuổi tôi. Là hàng xóm thân thiết. Nhà tôi ở đầu phố, đối diện là nhà Kẹo mút, bên kia phố nữa là nhà thằng Việt. Ba đứa tôi cùng tuổi, lại học cùng mẫu giáo nên là bạn chí cốt, thân nhau lắm. Cái tên Kẹo mút có từ hồi chúng tôi chỉ mới 5 tuổi. Chuyện là thế này. Hôm đó là sinh nhật Kẹo mút, bạn ấy nhận được một hộp kẹo đủ màu rất xinh từ mẹ. Rồi không biết sao lại bị mấy cậu bạn cùng lớp giành mất .Thấy vậy tôi và thằng Việt xông vào đánh nhau để giành lại hộp kẹo. Bạn ấy cảm ơn bằng cách cho hai đứa tôi mỗi đứa một cây kẹo .Từ đó tôi bỗng để ý thấy mỗi khi Kẹo mút cười là để lộ hai cái răng sún lạ lùng, chắc là do ăn kẹo nhiều quá nên gọi bạn ấy là Kẹo mút luôn.
       Qua tuổi mẫu giáo, tôi và Kẹo mút vào lớp một .Thời gian này có nhiều chuyện để nói hơn, nhưng hầu hết cũng chỉ toàn những chuyện trẻ con .Tôi thấy lạ và ngộ nghĩnh khi Kẹo mút rất thích nuôi heo đất bằng đồng xu. Mỗi lần vào quán trà sữa hay ăn kem mà nhận tiền thừa toàn là xu thì bạn ấy có vẻ vui lắm và cười thật tươi. Nụ cười của Kẹo mút lúc đó hệt như một bông hoa nở bất ngờ vào một sáng mùa Đông, tinh khôi rạng rỡ .Thế là tôi mang theo hình ảnh ấy mỗi ngày, một chút rồi lớn dần lên như những đồng xu mà cô bạn nhỏ thả vào chú heo sứ.
       
       Hồi đó tôi mê bóng đá kinh khủng. Chiều nào thằng Việt cũng lò dò sang rủ tôi ra bãi đất trống đầu ngõ chơi với bọn nhóc trong xóm. Riết rồi như một thói quen, không từ bỏ được. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất là tôi vừa khám phá thêm một bí mật nữa của Kẹo mút. Bạn ấy là cuốn từ điển sống về bóng đá. Kẹo mút biết tất tần tật về Manchester United, về Bayern, về bóng đá Anh cũng như nhiều nước khác và đặc biệt là thần tượng thủ môn Buffon của Ý. Dần dà bạn ấy trở thành fan hâm mộ của tôi từ lúc nào chẳng biết. Cũng giống như những câu chuyện trẻ con khác, câu chuyện về bóng đá cũng được tôi ấp ủ như một kỷ niệm vừa tinh quái, vừa hồn nhiên lại có phần cảm động nữa.
       Trở lại buổi chiều đó, tôi đang chơi với bọn nhóc thì xảy ra một sự cố ngoài ý muốn. Đến lúc gay cấn, tôi suýt một cú, đáng lý trái banh phải vào khung thành đối phương nhưng đằng này nó lại bay vèo sang nhà tôi. Hậu quả là chậu hoa cẩm tú cầu bể nát bét .Thế là tôi chết chắc vì bố tôi mê cẩm tú cầu lắm. Đang nghĩ kế thì đột nhiên Kẹo mút tiến lại và nói với tôi như một vị cứu tinh.
       
         - Cậu đừng quá lo lắng, tớ sẽ giúp cậu.
       
         - Cậu ư... ! - Tôi ngạc nhiên nhưng cũng mừng thầm trong bụng. Bằng cách nào.
        
         - Tớ có một con heo đất.
        
         - Có phải con heo cậu nuôi toàn đồng xu ?
       
         - Uh !
       
      Sáng hôm sau, Kẹo mút đem qua nhà tôi chậu hoa cẩm tú cầu màu tim tím xen trắng, có 3 bông nở rất to .Trước giờ tôi không biết, thì ra cẩm tú cầu đẹp như vậy .Tôi bỗng thấy mình quý mến Kẹo mút một cách lạ lùng. Chẳng hiểu tại sao... Những ngày sau đó chúng tôi vẫn lớn lên hồn nhiên như cây cỏ .Thi thoảng nhìn chậu hoa cẩm tú cầu tôi lại nghĩ về Kẹo mút, rồi lại tự cười một mình. Câu chuyện trẻ con ngày xưa ấy thật vô cùng đẹp đẽ.
      Nhưng câu chuyện đáng nhớ nhất giữa tôi và Kẹo mút lại là một câu chuyện khác.
       
       Khi đó chừng 10, 11 tuổi, tôi vào cấp hai, không còn gặp Kẹo mút thường xuyên như trước vì chúng tôi đều học khác trường. Đó cũng là khoảng thời gian buồn nhất của bạn ấy. Chiều Chủ Nhật đi học về, tôi bất ngờ nhận được tin bố mẹ Kẹo mút gặp tai nạn và không còn nữa .Tôi qua nhà Kẹo mút thì thấy bạn ấy đang ngồi trước sân, một mình. Kẹo mút không khóc nhưng đôi mắt nhìn tôi đỏ hoa.
       
         - Tớ sắp đi rồi, Duy à.
       
         - Sắp đi ! - Tôi bối rối, chẳng suy nghĩ được điều gì, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Kẹo mút.
       
         - Cậu không ở đây nữa sao ?
       
         - Tớ phải về quê với ông bà ngoại. Ngày mốt ông bà lên đón tớ.
       
      Im lặng.
       
      Buổi chiều đó, tôi và Kẹo mút không nói thêm gì nữa. Bạn ấy cũng chưa từng một lần nhắc đến nỗi đau của mình .Tôi biết có những thứ cảm giác không thể nói bằng lời, khi đó là những yêu thương trong chính gia đình của mình .Tình bạn của tôi và Kẹo mút trôi qua như thế, ngọt ngào có, buồn bã có . Và chẳng bao giờ tôi dám thổ lộ tình cảm thật với bạn ấy. Có thể Kẹo mút chỉ coi tôi như một thằng bạn thân hoặc là hơn thế nữa. Chính tôi cũng không rõ điều này, nhưng cảm giác thinh thích một người thì tôi đã cảm nhận được.
       
      Ngày Kẹo mút theo ông bà về quê, bạn ấy mua tặng tôi một cuốn sách và bảo tôi đọc mỗi khi mùa gió ấm về. Kẹo mút không qua nhà tạm biệt tôi cũng không cho tôi ra tiễn, chỉ đơn giản vì không muốn tôi buồn. Cũng đúng, mới đi qua một mùa gió mà tôi cứ nghĩ đã lâu lắm rồi cơ đấy. Vô tình tôi lật trang cuối cuốn sách, trên đó viết.
         "Tạm biệt Duy, đừng buồn vì tớ nữa nhé. Vì thực ra tớ luôn mong sẽ gặp lại cậu. Cậu hãy thả đồng xu vào chú heo sứ và điều kỳ diệu sẽ đến".
       
       
      Chắc chắn là vậy. Năm nay tôi đã 17 tuổi .Thời gian cũng đã qua lâu lắm rồi. Nhưng tôi tin vào Kẹo mút, vào chú heo sứ đầy ắp những đồng xu nhỏ tôi vẫn thường  thả vào đó mỗi ngày. Và nỗi nhớ của tôi về cô bạn ở một phương trời xa xôi thì không bao giờ quên được.
       
       Lên lớp 12, tôi theo bố mẹ chuyển đến nhà mới. Nơi tôi đến là vùng ngoại  ô thành phố có những con đường nắng cháy. Giờ tôi và thằng Việt đã học khác trường khác lớp, nhưng khi có chuyện, bất kể buồn vui là lại gặp nhau như minh chứng cho một tình bạn chiến hữu .Tôi và nó hay la cà mấy quán trà sữa, hay những quán ăn nằm tít sâu trong những con hẻm nhỏ tránh xa cái ồn ào khói bụi của thành  phố. Chẳng bao giờ tôi thấy Việt đụng đến cafe, nó bảo rất khó chịu khi ngửi cái mùi đắng nghét ấy. Còn tôi thì cảm thấy vị cafe giống như mùi vị của cuộc sống, khó mà đoán được.
       
       Ở lớp mới này tôi chơi thân với Phương nhất, cô bạn tinh nghịch, vừa trẻ con và rất đáng yêu .Thỉnh thoảng tôi vẫn hay lén nhìn trộm Phương vào giờ ra chơi. Ấn tượng đầu tiên của tôi là, sao bạn ấy lại có một mái tóc đẹp như thế. Nắng ấm buổi sớm chiếu vào khẽ lấp lánh những cọng tóc mềm mại như làm cho khuôn mặt cô bạn thêm rạng rỡ và có nét gí đó thanh thoát .Tôi không diễn tả được cảm giác của mình, chỉ biết nó rất thân quen, nói thế nào nhỉ... như là cô bạn nhỏ ngày xưa ấy .Tôi đem chuyện này kể cho thằng Việt nghe thì nó ôm bụng cười ha hả.
       
          - Mày đừng thấy ai cũng bảo là Kẹo mút. Phương xinh xắn, dịu dàng thế kia, làm sao có thể.... Mà mày vẫn còn nhớ con nhỏ đó hả.
       
          - Cũng có một chút nhưng mọi thứ mờ nhạt lắm.
       
          - Thế mày có thích Phương không ?
       
          - Thì sao ! 
       
           - Thì nói cho nàng biết chứ sao.
       
            - Tao thấy ngại ngại thế nào í. Mới quen chưa được bao lâu lại đi tỏ tình, không dưng, Phương nghĩ tao thừa cơ hội cũng nên.
       
            - Mày đúng là gan con thỏ, "bó tay", hehe....
       
      Nhìn thằng Việt cười ngặt nghẽo mà tôi buồn thầm trong bụng. Nó làm gì biết đến cảm giác của tôi kia chứ. Không hiểu sao càng lớn tôi lại càng thấy sờ sợ khi đứng trước bọn con gái, đó chỉ mới là cử chỉ đầu tiên thôi, chứ mà nói ra ba từ ai ai cũng biết ấy tôi cứ thấy ngượng thế nào. Nhiều lúc tôi mẩm chắc mình đúng là gan thỏ.
       
       Tôi nghĩ về Phương mỗi ngày trôi qua và mỗi ngày đang đến, khi trời chuyển từ cuối Thu sang đầu Đông hay khi một mùa gió ấm đang về. Hình như đã lâu lắm rồi tôi mới quan tâm đến một ai đó đặc biệt như vậy.
       
      Chiều thứ 7, sau tiết sinh hoạt chủ nhiệm, tôi chờ Phương ở văn phòng Đoàn trường.
            - Tớ về cùng với cậu nhé !
       
      Phương nheo mắt, nhìn tôi rồi chợt đề nghị.
       
           - Uh, mình loanh quanh đâu đó một chút đi .Tự dưng tớ thích cảm giác này.
       
      Tôi gật đầu trước khi kịp nhìn thấy nụ cười tươi rói của cô bạn. Đều đặn mỗi tuần hai buổi tôi về cùng Phương một đoạn đường. Cây bàng chưa thay lá nhưng cái se se lạnh này đúng là của mùa Đông rồi, dù là đợt rét đầu tiên trong mùa nhưng tôi lại thấy ấm sực khi nắm tay Phương .Tôi thích tiếng gió, tiếng lá cây rụng lạo xạo trên đường, cũng không bằng thích nhìn mái tóc của Phương, nhẹ bẫng và cứ trôi bồng bềnh như mây, giá mà thời gian cứ ngưng lại một chỗ thế này thì tốt biết mấy.
       Chỉ tiếc là con đường về nhà Phương ngắn ngủn .Thêm vào nữa, thằng Việt đã nhìn thấy tất cả. Nên qua ngày hôm sau ở nhà tôi, nó được dịp mỉa mai.
       
            - Hình như bạn Phương đang dần thích mày í .
       
            - Bao giờ, mà tao có nói gì đâu.
       
            - Không nói đâu có nghĩa là không thích, dạo này thấy mày đi chung với Phương hơi nhiều, biết đâu chừng....
       
            - Biết đâu chừng cái đầu mày .Tao chưa nghĩ đến chuyện đó, với lại chỉ cần Phương coi tao là bạn cũng thấy vui rồi.
       
            - Hihi, "bó tay" lần hai.
       
       Việt lại buông một câu quen thuộc mỗi khi nhắc đến chuyện tình cảm giữa tôi và Phương. Mà tôi có muốn thế đâu, chỉ tại lý trí không điều khiển được con tim .Tiếc là chưa một lần đủ can đảm để nói lên điều đó với Phương. Cũng phải. Nhưng dẫu sao thì tôi cũng có một người để nhớ, để quan tâm .Tôi giống như vừa tìm thấy một tia nắng ấm áp cho mình sau cơn mưa rào ẩm ướt, hạnh phúc và trong lòng vui tươi một cách kỳ lạ.
       
       Buổi chiều, Phương rủ tôi lang thang trên chiếc xe đạp đôi cô bạn mới mua. Những con đường ngoại ô nắng cháy vẫn đẹp lên hoang dại dưới bóng bằng lăng rì rào, tim tím. Phương bấm máy ảnh liên tục, tiếng  tách tách khẽ kêu, lâu lâu lại giơ ra trước cho tôi xem những khoảnh khắc độc đáo bạn ấy vừa ghi lại.
       
       Cuối ngày chúng tôi vào một cửa hàng bán hoa tươi, Phương nói muốn mua một món quà tặng cho một người bạn mới quen ( cũng hơi thân ) .Thì ra bạn ấy đã có người yêu. Buồn thật. Mà ước gì đó là tôi nhỉ ! .Tôi thấy Phương cứ đứng trước mấy chậu hoa cẩm tú cầu, chần chừ mà không biết chọn màu nào.
       
            - Cậu thích cẩm tú cầu lắm à !
       
            - Uh, tớ rất thích ! - Phương nhìn tôi cười mủm mỉm. Hồi đó tớ có một kỷ niệm gắn liền với hoa cẩm tú cầu và một người bạn rất mê bóng đá.
       
       Im lặng vài giây .Tôi lờ mờ đoán ra điều gì.
       Nhưng đến khi điều đó được chính miệng tôi nói ra thì Phương quay lại.
       
           - Một chậu hoa cẩm tú cầu màu hồng nhạt .Tặng cậu. Vì tớ thích cậu, Duy à ! 
       
      Tôi không ngăn được niềm vui của mình lúc này khi biết Phương đến từ hôm qua và cô bạn ngày xưa cũng chưa bao giờ đi lạc.
       
      Tôi đặt hai chậu hoa cẩm tú cầu ở bệ cửa sổ, đều đặn chăm sóc vào mỗi buổi sáng. Cứ nhìn chúng lớn dần lên, vào những ngày nắng, rồi những hôm trời xám xịt, khi cơn mưa rơi xuống dịu dàng tinh khiết. Như cách mà cô bạn nhỏ đã ở lại, lặng yên trong cuộc đời tôi.
       
       Có những niềm hạnh phúc mà khi chính bạn trải qua thì mới biết, thật ra nó rất đơn giản, gần gũi và thân quen như một ngày gió ấm đang về...
       
       
       
       Mới hơn 6 h chiều mà trời đã sập tối rất nhanh .Tôi bước ra khỏi tiệm Mì Ý sau khi ca làm thêm kết thúc, cái lạnh ngắt của một buổi tối mùa Đông tràn về đối lập hoàn toàn với hơi nóng lúc còn trong tiệm Mì khiến tôi co ro gần vài chục giây .Tôi định quay đi thì thấy Phương đạp xe tới, cô bạn tặng tôi một nụ cười quen thuộc.
       
           - Cậu tan ca rồi à !
       
           - Ừ, mà cậu cũng học xong lớp học thêm rồi đúng không ?
       
           - Uh, hay tụi mình đi ăn cái gì đi .Tớ đói meo cả hồi chiều tới  giờ luôn í .
       
            - Tớ cũng vậy nè. Gần đây có một quán bán súp khoai và nấm rất ngon, để tớ dẫn cậu đến đó ăn thử ha.
       
       Tôi nói rồi kéo Phương cùng đi về phía trước, rẽ qua một con đường nhỏ, quên mất hỏi cô bạn thích ăn gì. Mà mùa Đông ngồi ở những quán bệt sẽ thấy thoải mái và thú vị .Tôi nghĩ vậy và quyết định luôn.
       Quán nằm ngay sát vỉa hè, tôi nhìn Phương ngồi ăn ngon lành. Cô bạn đơn giản và hồn nhiên quá đỗi, làm khoảng cách giữa chúng tôi thêm thật gần hơn .Trên phố tôi thấy một ông già Noel vừa chạy xe máy qua, chắc là dịch vụ tặng quà giáng sinh của một cửa hàng nào đó. Đột nhiên tôi hỏi Phương trong khi cô bạn đang sờ sờ cái bụng có vẻ đã no.
       
           - Này Phương, cậu thích giáng sinh kiểu nào nhất.
       
        Phương ngẩng lên, lại cũng nhìn ra phố giống tôi.
       
           - Cậu thử tưởng tượng xem một con phố chìm trong màu trắng lãng đãng của tuyết thì rất tuyệt vời phải không.
       
            - Và mặc áo ấm, đi cạnh người mình yêu. Hihi, còn gì hạnh phúc bằng...
       
       Tôi đặt một nụ hôn  thật khẽ lên trán Phương, lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay mềm mượt đang nằm gọn trong tay tôi.
       
      Không khí tinh sạch, trong veo. Chúng tôi đạp xe dọc những con đường đã vào đêm. Bình yên, chỉ nghe tiếng gió thổi, ánh sáng yếu ớt tạt ngang bờ vai hai đứa hắt lên màu vàng dịu. Biết đâu, đến một ngày... Phương sẽ nhận ra tôi là người bạn ấu thơ. Cảm giác ấy thật tuyệt, cũng giống như tôi lúc này, chỉ muốn nhâm nhi niềm hạnh phúc đó lâu hơn như một ly kem không bao giờ tan chảy...
       
    3 người thích bài viết này
    Nguyễn Thị Thanh Hoa  thật ngạc nhiên, một câu chuyện rất rất hay và cảm động, mong rằng P sẽ nhận ra Duy là nguời bạn một thời thơ ấu, và chúc cho tình bạn, tình yêu của họ mãi bền chặt theo năm tháng.

    4 tuổi trước  0

    • Yemaya Assessu

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ sáu, 25 Tháng 1, 2013 - 10:47
    •  

      Nghe lại bài này mình nhớ đến thời gian hồi tháng 7, khoảng thời gian với những khoảnh khắc trong lành và thanh bạch nhất của năm qua. Những niềm vui mới, bước chân đến với Yoga, là những buổi sớm 5h tỉnh giấc ra khỏi nhà và tập Yoga lúc 5h30. Hồi ấy, rất sảng khoái, thanh sạch, tập xong thì tắm mát và đi...

       

      Nghe lại bài này mình nhớ đến thời gian hồi tháng 7, khoảng thời gian với những khoảnh khắc trong lành và thanh bạch nhất của năm qua. Những niềm vui mới, bước chân đến với Yoga, là những buổi sớm 5h tỉnh giấc ra khỏi nhà và tập Yoga lúc 5h30. Hồi ấy, rất sảng khoái, thanh sạch, tập xong thì tắm mát và đi làm với một tinh thần sảng khoái, một tâm hồn rộng mở!
       

       

    • Từ khóa:  Bình an
    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  :)

    4 tuổi trước  0

    • Nguyện cầu Bình An!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ năm, 10 Tháng 1, 2013 - 09:19
    • Mỗi ngày tôi ước mong và nguyện cầu một điều "Bình an" đến mọi người. Nếu bạn có hỏi vì sao tôi luôn chúc "Chúc anh sức khỏe, bình an", "Chúc chị bình an", "chúc em bình an"...chỉ bởi vì tôi luôn mong cầu "bình an" đến tôi, đến bạn, đến anh, chị, đến các cô, bác mỗi ngày tôi gặp!!! 

      Nghĩ về "An bình" là...
      Mỗi ngày tôi ước mong và nguyện cầu một điều "Bình an" đến mọi người. Nếu bạn có hỏi vì sao tôi luôn chúc "Chúc anh sức khỏe, bình an", "Chúc chị bình an", "chúc em bình an"...chỉ bởi vì tôi luôn mong cầu "bình an" đến tôi, đến bạn, đến anh, chị, đến các cô, bác mỗi ngày tôi gặp!!! 

      Nghĩ về "An bình" là tôi được yên an!
      Mong cầu yên an đến cho bạn! Om Mani Padme Hum!
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  http://www.youtube.com/watch?v=rqGxjgW7NFU

    4 tuổi trước  0