Cửa sổ phản ánh

Trên 292925 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 52 nhật ký   
    • Làm việc tốt không bằng gả cho người tốt

    • Tạo bởi Hana  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 14:05
    •  

      Cái gọi là “Làm việc tốt không bằng gả cho người tốt”, có thể lý giải như sau - cho dù là người phụ nữ giỏi giang cách mấy thì đều cần một ngôi nhà ấm áp, một người đàn ông yêu thương mình. Chỉ cần có những điều đó thì dù người đàn ông ấy không tài giỏi là bao, dù đã tạo điều kiện mà anh ta...

       

      Cái gọi là “Làm việc tốt không bằng gả cho người tốt”, có thể lý giải như sau - cho dù là người phụ nữ giỏi giang cách mấy thì đều cần một ngôi nhà ấm áp, một người đàn ông yêu thương mình. Chỉ cần có những điều đó thì dù người đàn ông ấy không tài giỏi là bao, dù đã tạo điều kiện mà anh ta vẫn không thể tạo ra khoảng trời riêng rộng lớn, nhưng đối với phụ nữ mà nói, bầu trời của riêng họ vẫn không thể nào sụp đổ được.

    8 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Vậy phụ nữ cần nhất vẫn là một người tốt để lấy ư?

    4 tuổi trước  0

    Nguyễn Thị Thanh Hoa  vẫn nên chọn cho mình một người tốt Sứ mệnh yêu thương à.

    4 tuổi trước  0

    • Buông tay để gần nhau nhiều hơn :)

    • Tạo bởi Thao By  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 10:59
    •  

      Anh gặp cô tình cờ mà gần như sự sắp đặt của Thượng Đế.
      Hôm đó đang lượn lờ trên đường thì anh thấy có một cô nàng nhỏ bé đứng ở bến xe bus với vẻ mặt lo lắng, chốc chốc lại đưa đồng hồ lên nhìn. Anh đang rảnh rỗi nên phóng vèo qua, nháy mắt:
      -Hey cô em, xe ôm không?
      Cô nhìn anh nheo nheo mắt rồi...

       

      Anh gặp cô tình cờ mà gần như sự sắp đặt của Thượng Đế.
      Hôm đó đang lượn lờ trên đường thì anh thấy có một cô nàng nhỏ bé đứng ở bến xe bus với vẻ mặt lo lắng, chốc chốc lại đưa đồng hồ lên nhìn. Anh đang rảnh rỗi nên phóng vèo qua, nháy mắt:
      -Hey cô em, xe ôm không?
      Cô nhìn anh nheo nheo mắt rồi leo lên xe. Anh hơi giật mình nhưng rồi cũng đưa cô đi.
      -Cô em đi đâu?
      -Công ty X.
      Đến nơi, cô dúi vào tay anh 50 ngàn rồi đi vào. Anh trố mắt nhìn, tỏ vẻ khó hiểu. Trời ơi, thật không hiểu được cô nàng này. Có ai mặc quần áo của Chanel, đi SH, mặt mũi sáng sủa bảnh bao làm xe ôm không?
      Ngày hôm sau anh lại lượn qua chỗ nhà cô, hôm nay cô tự đi xe riêng.
      -Hôm nay không xe ôm nữa hả em?
      -Xe hỏng nên mới đi, chứ tiền đâu mà ngày nào cũng ôm với ấp.
      -Anh không lấy tiền đâu!
      -Anh rảnh dữ ha!
      -Ờ, vì anh thích em mà.
      -Đầu anh có điện đấy, về nhà đi không khiến người khác bị giật bây giờ. Sáng ra đã gặp kẻ khùng, điên thật!
      Cô nói rồi phóng nhanh xe đi trước. Anh cười, từ hôm đó anh tìm mọi cách để làm quen và tán tỉnh cô. Bởi, cô rất đặc biệt!
      Hầu như những người leo lên xe của anh đều là gái bao, anh đưa họ đến khách sạn làm việc cần làm và quẳng tiền vào mặt họ. Còn cô, cô là người duy nhất từ trước đến giờ leo lên xe anh mà đưa anh tiền. Ôi cuộc đời!
      Ấy vậy mà hơn một năm sau cô mới trở thành người yêu của anh. Lúc đầu cả cô và mọi người đều nghĩ anh trêu đùa cô vì cô không xinh lắm, lại chỉ làm văn thư - cái công việc với đồng lương còm cõi hầu như chẳng ai muốn, mà trong khi anh đẹp trai, nhà giàu, trên mặt lại cốp cái mác "phong lưu đa tình" to đùng thế kia. Chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại có sức kiên trì tán tỉnh cô lâu đến thế, bình thường cùng lắm chỉ hai tuần là anh dư sức tan được một em "ngon hàng" rồi.
      -Đồng ý làm người yêu anh nhé?
      -Nếu tôi nói không thì sao? - Cô lạnh lùng.
      -Thì anh lại mặt dày lẽo đẽo bám theo em cả ngày thôi.
      -Anh rảnh nhỉ, sao không đi làm viêc gì đi.
      -Thì anh đang đi làm công việc hết sức cao cả đấy thôi.
      -Việc gì? Tôi thấy anh suốt ngày lông bông thế này thì làm được việc gì cơ chứ?
      -À, tìm mẹ cho những đứa con sau này của anh. Nếu bây giờ anh bỏ cuộc thì chúng nó sẽ trách anh ghê gớm lắm vì đã để tuột mất một thiên thần như mẹ chúng nó đây.
      Cô ngạc nhiên len lỏi một chút hứng thú, vậy là kể từ hôm đó cô đã trở thành người yêu anh với chức vụ làm "mẹ của những đứa con sau này của anh".
      Tình yêu của anh nồng nàn, cháy bỏng, anh như muốn cả thế giới này biết cô là người yêu của anh. Còn cô hết sức nhẹ nhàng và đằm thắm, cô rất yêu anh nhưng hầu như không thể hiện ra ngoài. Cô đảm đang và rất mực dịu dàng, ở bên cạnh cô, anh cảm thấy cứ như hai người đã là vợ chồng của nhau rồi ấy.
      Hằng ngày anh vẫn đón cô đi làm. Anh luôn tỏ ra ân cần, chăm sóc cô. Mọi người thấy rất thắc mắc vì rõ ràng cô thua kém anh mọi thứ mà người chạy theo lại là anh, còn cô rất điềm đạm và bình tĩnh, bí quyết giữ người yêu của cô là gì?
      [...]
      -Anh này, chủ nhật tuần này em bận rồi, mình không gặp nhau anh nhé! - Cô ngồi trên ghế tựa đầu vào vai anh.
      -Em đi đâu để anh đưa đi?
      -Chuyện con gái ấy mà, em tự đi được, anh cũng có công việc của mình, đâu phải lúc nào em cũng làm phiền anh được.
      Chủ nhật cô ở nhà cả ngày chẳng đi đâu, cô lướt web, đọc sách, tưới cây và nấu ăn cho cha mẹ.
      Mấy ngày sau bạn bè cô xì xào bàn tán chuyện gặp anh đi với tình nhân mới, anh thì bối rối chẳng biết nói gì vì đó là sự thật, càng không dám nhìn mặt cô. Cô vẫn tỏ ra bình thường, vẫn làm công việc của mình, vẫn cười nói với anh như trước.
      Anh lại gần ôm chặt cô từ phía sau, nói giọng đầy ân hận:
      -Xin lỗi em, hôm đó anh đã ngủ với một cô gái khác!
      -Em biết!
      Anh giật nảy mình.
      -Hôm trước em đọc được tin nhắn của cô ta trong điện thoại của anh, vì thế em mới huỷ cuộc hẹn hôm chủ nhật của chúng ta để anh có thời gian gặp cô ấy.
      -Em không ghen à?
      -Em cũng là người chứ có phải gỗ đá đâu mà không ghen, nhưng em ghen theo cách của em. Khi đồng ý yêu một người lăng nhăng như anh, êm đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
      -Là sao? - Anh ngạc nhiên
      -Là để anh tự đầu thú và quay lại với em, như thế này này. - Cô mỉm cười
      -Em thật khó hiểu.
      -Anh thấy cô bé ấy thế nào?
      -Anh không có nhiều cảm xúc về cô ta lắm!
      -Em không muốn giữ chặt lấy anh vì em sợ anh bị ngạt thở. Nếu hôm đó em không cho anh gặp cô ta thì em sẽ không còn là em nữa. Em muốn để giữa chúng ta một khoảng cách để anh sẽ dần dần lấp đầy nó bằng yêu thương. Em muốn anh tiếp xúc với người con gái khác để hiểu rằng chẳng ai trong số họ được như em. Cái đó có lợi cho em, thì việc gì em phải cấm.
      -Thế em không sợ anh phản bội em à?
      -Em tin anh! Thà em tin dù bị anh lừa, còn hơn không tin mà khiến anh tổn thương. Em biết sẽ có những lúc anh cần thử với một người mới nhưng dù có chuyện gì đi nữa thì em mãi là người phụ nữ cuối cùng của anh. Mà nếu bị phản bội thì cũng chẳng sao, người như thế không đáng để em buồn.
      Anh siết chặt vòng tay ôm cô:
      -Ôi trời ơi, tôi yêu phải một nữ quái hay một Thánh nhân đây? Thế từ mai anh sẽ đi cặp bồ nhé?
      -Anh thử xem, em cho anh đi theo cô ta luôn!
      Anh và cô cùng cười, cả hai đều hiểu rằng họ không thể sống thiếu nhau.
      Khoảng cách trong tình yêu không phải lúc nào cũng là xấu, cũng khiến cho cả hai mệt mỏi và chán nản nhau, đôi khi chúng ta cần có khoảng cách để cho nhau có cuộc sống riêng, để cả hai cùng lấp đầy nó bằng yêu thương và sự bao dung.

       

    10 người thích bài viết này
    Nguyễn Thị Thanh Hoa  một tình yêu thật đẹp và một cô gái cá tính, ai bảo lăng nhăng thì không có người yêu chứ, chàng trai thật may mắn khi đã tim được một người đặc biệt cho "mẹ của những đứa con sau này của anh ta"

    4 tuổi trước  0

    • Chỉ Một Cái Nick Bật Sáng Với Em Là Đủ Rồi

    • Tạo bởi Huong giang  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 10:28
    • Nhìn điện thoại…

      Đã khuya rồi…

      Chỉ vậy thôi…

      Chỉ một cái nick bật sáng với em là đủ rồi…

      Đã bao lần em tự hỏi ….” không biết giờ này anh đang làm gì.. hay đã ngủ say?…”

      Ca đêm..

      Một mình từ trên cao nhìn về phía lung linh ánh đèn… Không có ai ở bên.. Nơi em đứng có gió lạnh.. không gian bao la và thênh thang lắm.....

      Nhìn điện thoại…

      Đã khuya rồi…

      Chỉ vậy thôi…

      Chỉ một cái nick bật sáng với em là đủ rồi…

      Đã bao lần em tự hỏi ….” không biết giờ này anh đang làm gì.. hay đã ngủ say?…”

      Ca đêm..

      Một mình từ trên cao nhìn về phía lung linh ánh đèn… Không có ai ở bên.. Nơi em đứng có gió lạnh.. không gian bao la và thênh thang lắm..  Một cảm giác quen thuộc cứ len lỏi trong trái tim mình…

      Vội vã quay vào.. không đủ tự tin để đứng thêm nữa.. em sợ mình lại nhớ anh…

      Nhìn điện thoại…

      Chỉ vậy thôi…

      Chỉ một cái nick bật sáng với em là đủ rồi…

      Cố giấu những nỗi buồn vào lòng.. để rồi em chỉ biết nghĩ đến một người là… anh. Cuộc đời này chỉ toàn là dối trá ..yêu thương chân thành thật quá ít ỏi, quá mong mạnh.. . Vì thế mà em phải học cách luôn thản nhiên, cả khi người ta cười trên sự đau đớn của người mình mà sống. Có những khi nghe lòng rã rời.. chẳng biết nói cùng ai… quay mặt cho phép những giọt nước mắt mặn chát lăn dài… Ánh mắt anh ngày ấy , lại trở về vây quanh… như muốn an ủi.. như muốn sẻ chia.. muốn đau.. muốn buồn cùng  một người là em..

      ”…em.. nhớ… anh… ”

      …nhớ quay quắt……………

      Nhớ anh.. em chỉ muốn sống với giấc mơ của mình…

      Được nói chuyện … chỉ muốn nói chuyện như vậy thôi… Khi cái nick quen thuộc bật sáng. Ở nơi nào đấy, có lẽ.. anh cũng đang lắng nghe và buồn cùng em chăng?… Hiểu và chia sẻ cùng em chăng?..

      Nhưng dù có thế nào.. cũng đừng trả lời em nhé anh…

      Em sẽ lại thức giấc, sẽ phải đối diện với hiện tại. Sẽ lại buồn hơn…

      Nhìn điện thoại…

      Chỉ vậy thôi…

      Chỉ một cái nick bật sáng với em là đủ rồi…

      Chỉ cần anh nghĩ đến em bằng sự im lặng …

      Dù sự im lặng giữa em và anh là tàn nhẫn.. nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt hơn…

      Em đã quen với cách yêu và nhớ của mình.

      Sống và nhìn về những ký ức tươi đẹp ngày ấy…

      Khi con gai buon Chỉ Một Cái Nick Bật Sáng Với Em Là Đủ Rồi

      Đừng trả lời em anh nhé.. Em sẽ lại thức giấc.. Em chỉ muốn sống với giấc mơ của mình.. Bởi hiện tại này quá xa lạ với em…

      Em thật sự đã quên… ”một nửa” không phải của mình. Đúng hơn là chối bỏ nó. Chỉ giữ lại những gì từng thuộc về em… Có như vậy em mới có thể tiếp tục nghĩ đến và yêu anh. Em tự hỏi:

      ”Yêu một người trong quá khứ có nên chăng?”

       Đừng cười em anh nhé… khi người em yêu không ai khác chính là anh.

      Dù đã xa anh…

      Nhưng trái tim lại không muốn thế…

      Có lẽ không còn cách nào khác là tiếp tục chờ đợi… chờ đợi để trái tim mình biết đến mệt mỏi…

      Có khi nào tự hỏi ...” Được ai đó yêu thương là hạnh phúc? ” hay… ” Yêu thương ai đó là hạnh phúc? ”

      Em đã nghĩ thế đấy anh..

      Có lẽ em đang tự vỗ về, an ủi mình…

      Hạnh phúc không lời cũng không thể cầm nắm được. Hạnh phúc của em cứ âm thầm và phung phí cả khi…

      không người nhận…

      Đã khuya rồi…

      Em vẫn nhớ…

      … anh ngủ rất ngon…

      Time

       

    5 người thích bài viết này
    • Chờ gió và ...đếm

    • Tạo bởi Mai huong   từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 08:26
    • " ... Trong khi đơn giản nhất là buông tay.

      Vì những gì diễn ra theo quy luật thì không cần tới sự tác động của con người " 

       

      Cạch !.  Âm thanh từ chiếc radio ngay  lập tức được dừng lại, tôi biết kết thúc của audio này ra sao và ... tôi ghét nó. Nó làm tôi nhớ tới anh, nhớ tới yếu mềm trong tôi : (    

      Lần thứ...

      " ... Trong khi đơn giản nhất là buông tay.

      Vì những gì diễn ra theo quy luật thì không cần tới sự tác động của con người " 

       

      Cạch !.  Âm thanh từ chiếc radio ngay  lập tức được dừng lại, tôi biết kết thúc của audio này ra sao và ... tôi ghét nó. Nó làm tôi nhớ tới anh, nhớ tới yếu mềm trong tôi : (    

      Lần thứ nhất ...

      Tôi gặp anh khi cùng bạn đi dự sinh nhật người yêu của đứa bạn thân , bữa tiệc được tổ chức tại một quán bar náo nhiệt, ánh sáng từ  những tiếng đèn làm tôi chói mắt và cả những âm thanh dữ dội khiến tôi thấy ngột ngạt. Nhưng tôi không tiện về được, và tôi nhận ra giữa tất cả những cái ồn ào có một người thanh niên ngồi trong góc im lặng uống bia, người đó tách biệt tới nỗi tôi có cảm giác như anh đang lạc ở một nơi rất xa mà không thuộc về cái nơi anh đang ngồi. Khi đã ăn uống chán mọi người tiến về phía sản nhảy, tôi không đi vì không quen và cũng chẳng biết nhảy. Vậy là chỉ còn mình tôi và anh đang ngồi ở hai góc chéo nhau. Anh vẫn im lặng uống còn tôi nhìn anh, tôi không biết lí do vì sao đôi mắt cứ nhìn về phía anh - người con trai tôi chưa hề quen kia, chỉ là tôi cảm nhận đâu đó phảng phất trong động tác đưa nhanh ly rượu của anh... một sự trốn tránh ?

      Tôi đã nhìn anh như thế, nhìn một con người xa lạ có khi không biết đến sự tồn tại của mình, rất lâu ... Tới khi những chiếc vỏ chai cứ đầy dần  trên mặt bàn, tới khi anh đã gục giữa đống vỏ chai đó, tới khi bạn tôi gọi điện xin lỗi và nhờ tôi đưa anh về vì còn đi hát ở đâu nữa.

      - Ơ nhưng nhà anh ta ở đâu ? Alo ...alo ..Tút tút tút !!!

      Nó tắt máy nhanh quá làm tôi trở nên bị động, tôi đâu biết nhà anh ở đâu đâu hơn nữa tôi cũng không có xe đưa anh về. Khẽ lay anh, tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi giây phút tôi đặt tay lên vai anh, bờ vai anh đang run nhẹ ... anh khóc và cũng đã quá say.

      Phải rất lâu tôi mới đưa anh ra ngoài cùng sự giúp đỡ của một bồi bàn để bắt taxi, tôi đã phân vân khi người tài xế hỏi về đâu nhưng rồi tôi cũng chỉ tới nhà trọ của tôi vì chẳng còn cách nào khác. Tôi không thể bỏ anh lại quán được, vậy là tối đó anh ngủ tại phòng trọ của tôi, còn tôi ngủ quên trên trang luận văn  của mình để sáng hôm sau ...

      - Này ! Dạy đi ! Tại sao tôi lại ở đây ? 
      Tiếng nói cùng cái lay khá mạnh làm tôi thức giấc, anh đang đứng nhìn tôi ngờ vực và hoang mang.

      - Tối qua bạn tôi nhờ đưa anh về nhưng tôi không biết anh ở đâu, hơn nữa anh lại say quá ...
      - Áo khoác của tôi đâu ? 

      Anh cắt lời lạnh lùng, tôi vội chạy ra chỗ mắc  lấy áo trả cho anh tự dưng lúc đó tôi cảm thấy buồn cười, anh sợ tôi đã làm gì anh sao ? Thấy tôi cười anh khẽ nhíu mày nhưng rồi bước ra ngoài, tới cửa anh khẽ nghiêng đầu lại :

      - Cảm ơn ! Rồi khuất sau cánh cửa xanh xen đầy vết mục của năm tháng.

      Thu dọn lại sách vở trên bàn  rồi tới giảng đường, sáng nay tôi có 6 tiết chắc sẽ mệt mỏi lắm đây. Triết học tiết 3 làm tôi thấy chán và buồn ngủ, trước giờ tôi vốn ghét những cái lí thuyết triết đó, tiện quay quay cây bút trên tay liền lật mặt sau quyển vở vẽ nguệch  ngoạc. Chẳng biết ra sao tôi lại nghĩ đến anh, bàn tay vô thức phác lại những nét tôi còn nhớ về anh, khuôn mặt hơi xương cùng sống mũi thẳng,đôi mắt đen trong suốt nhưng  buồn, tôi đã nhớ về anh nhiều đến thế ?

       

      Lần thứ hai ...

      Tôi lang thang trên cầu lúc chiều tà, mỗi lần tâm trạng lộn xộn tôi lại có thói quen đứng đây và chờ gió, chờ một cơn gió nhỏ hất tung những chán chường của cuộc sống. Nhiều khi con người ta bị mất phương hướng và rơi ! nhưng sẽ tự ổn lại thôi vì tôi biết phía sau mình còn có một gia đình mà tôi không được phép ruồng bỏ. Tháng 12 trời đã lạnh hơn rất nhiều, Hà Nội khoác lên mình một cái màu u ám của khói bụi, cứ đi và đếm những viên gạch ốp trên vỉa hè. Tôi tự hỏi chắc tôi nhàn rỗi lắm, rỗi đến mức có thời gian để chờ gió và đếm ...

      - Á !

      Một bóng đen từ trước xô mạnh làm tôi ngã nhào, cũng ngay lúc đó cái dáng người ấy tiến vội tới đỡ tôi.

      - Xin lỗi cô không sao chứ ?
      - Không sao. Tôi ngước lên sau khi phủi qua loa chiếc áo dính bụi, 1s 2s tôi biết đó là ai.

      - Là cô ? 
      Tôi mỉm cười còn anh lại nhíu mày, cuối cùng để thay cho cái gọi là xin lỗi dù không biết ai mới sai kia, anh mời tôi đi ăn khoai nướng. Hương thơm ngào vị mật kích thích vị giác tôi, ấm quá ! hai bàn tay hơ hơ bên bếp than đỏ hồng, anh vẫn trầm ngâm rồi như chợt nhớ ra điều gì anh quay sang hỏi tôi :

      - Cô đã bao giờ mất đi người yêu thương rất quan trọng chưa ?

      Khẽ bóc lớp vỏ màu tro của củ khoai tôi ngước lên nhìn anh chẳng trả lời mà chỉ hỏi một câu hỏi 

      - Thế nào gọi là yêu ? 

      Anh lại im lặng quay mặt ra nhìn dòng xe cộ đang đi, cũng chẳng rõ tại sao hình ảnh anh uống say tại bar hôm lâu ùa về trong tâm trí tôi, rõ ràng lắm . Nó làm tôi tò mò về anh, làm tôi có gì đó muốn quan tâm anh ...

      - Là đau giống như lúc anh ống rượu ở bar hôm nọ, hay là giống như lúc anh khóc ?

      Đọc được  nhanh trong mắt anh một tia sáng rồi tối sầm, trời đã tối tự khi nào tôi cũng cảm thấy lửng dạ bởi mấy củ khoai, đang định đứng lên ra về thì nghe tiếng anh 

      - Để tôi đưa cô về, tối rồi đi đường nguy hiểm

      Và tôi lại cười, trước anh tôi cười rất nhiều nụ cười nhẹ nhõm dễ chịu, còn anh lúc nào thấy nụ cười của tôi cũng khẽ nhíu mày.

      Sau buổi chiều hôm đó anh có số điện thoại và liên lạc với tôi, khi thì rủ tôi ra cầu đứng gió lúc thì ăn vài món ăn lề đường, chúng tôi không trò chuyện quá nhiều nhưng có vẻ gì đó rất đồng cảm. Phải rất lâu sau đó tôi mới biết lí do hôm đó anh khóc, hóa ra đó là ngày người con gái anh yêu rời bỏ anh để chạy theo một hạnh phúc khác. Có lẽ anh đã yêu rất sâu để có những khi đi cạnh tôi tên ai anh lại gọi nhầm. Những lúc ấy tôi nghe lòng hơi nhói lên rồi cũng qua mau, vì rằng với anh tôi có lẽ chỉ là một người bạn không hơn không kém, còn với tôi tự bao giờ anh lại lấn chiếm cuộc sống của tôi nhiều như thế. 

       

      Rồi một ngày anh nói anh sẽ đi xa có lẽ không trở về nữa, tôi vẫn cười dù nghe lòng chua xót, tôi biết lí do anh muốn đi xa nhưng không cách nào níu lại. Thừa nhận tình cảm với anh ư ? để rồi sao, mọi thứ vẫn chỉ như vậy có khi tôi đánh mất cả chút quan tâm của anh. Tôi ích kỉ luôn chỉ nghĩ cho cảm giác của riêng mình, muốn có anh bên cạnh nhưng sợ hãi phải thừa nhận yêu thương. Hơn nữa anh vẫn chưa từng yêu tôi, thứ anh quan tâm là hình bóng người anh yêu trong tôi. 

      Một ngày lặng gió tôi đứng trên cầu nhìn ra bầu trời xa, có lẽ giờ này anh đã tới được nơi anh mong muốn, chẳng mảy may chút suy nghĩ về tôi, về cây cầu này nữa. Có lẽ tôi nên quên anh đi một người xa lạ mà tôi cảm ơn định mệnh đã cho tôi gặp, ngày mai ...ngày kia sẽ có yêu thương nào đó thực sự của tôi quay về, chỉ là ngày đó có thể rất lâu. 

      " Tình yêu giống như một chiếc ô,

      che cho người khác khô nhưng riêng mình bị ướt ..."

      Và trong câu chuyện của tôi ai sẽ là chiếc ô chịu mưa ướt át ...khi mà ở nơi đây chỉ còn mình tôi chờ gió và đếm.

       

       

      ------------------------------------------------------------------

      Trong cuộc đời này chúng ta sẽ phải quen

       rất nhiều người .

      Để rồi hiểu rằng họ chỉ là người xa lạ ...

      Một người xa lạ mà ta đã từng yêu thương :")

      H.V.T

       

    5 người thích bài viết này
    album/user634/17-10-2012-09-04-46-000000-94e24b84-33f7-4567-9529-37d9005f52dd.jpg
    JIN-DANG  Bạn mà chờ thì sao mà đến được với bạn...

    4 tuổi trước  0

    Nguyễn Thị Thanh Hoa  "Chờ gió" có phải chăng là một ẩn dụ việc không nắm bắt được, và tôi thật sự kết câu "Trong cuộc đời này chúng ta phải quen rất nhiều người. Để rồi hiểu rằng họ chỉ là người xa lạ..., một người xa lạ mà ta đã từng yêu thương"

    4 tuổi trước  0

    • Lặng Thầm Một Tình Yêu...

    • Tạo bởi JIN-DANG  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 08:21
    •  Dạo một vòng qua những con đường..

      Thời tiết này làm cho người ta muốn cảm nhận một chút gì đó..  Hit thở bầu không khí lạnh lạnh.. nghe một bản nhạc.. không biết mình đã đi qua những con đường nào nữa..

      ”  Khi nắng phai nhạt cuối sân 
      Tim nghe nao nao trong lòng rất nhớ em… 
      Em hỡi! Khi lòng trót yêu ….
      Đêm trong...

       Dạo một vòng qua những con đường..

      Thời tiết này làm cho người ta muốn cảm nhận một chút gì đó..  Hit thở bầu không khí lạnh lạnh.. nghe một bản nhạc.. không biết mình đã đi qua những con đường nào nữa..

      ”  Khi nắng phai nhạt cuối sân 
      Tim nghe nao nao trong lòng rất nhớ em… 
      Em hỡi! Khi lòng trót yêu ….
      Đêm trong cô đơn là lúc dạt dào 
      Ngàn tin yêu, người yêu ơi…. 
      Rằng trong tim yêu em lòng ko phai 
      Tình đôi ta nguyện mai sau 
      Người yêu ơi một lòng không phai…

      Lòng muốn nói …rằng hết kiếp… 
      Thề sẽ mãi yêu trọn đời không hề đổi thay 
      Tình khó nói… nhiều sóng gió… 
      Nào biết trước trên đường đời bao điều đổi thay 
      Tình là chi…. đời là chi sao toàn buồn đau… 
      Tình sẽ chết, đời sẽ hết 
      Buồn chất ngất khi cuộc tình mang nhiều đắng cay….”

      Tua vao vai anh Lặng Thầm Một Tình Yêu

      Cái lạnh này.. anh có nhận thấy?… chỉ biết là lúc em nhớ đến ai đó nhiều nhất…

      Anh biết không..

      Có lúc em giật mình, nghĩ rằng mình quên anh..

      Có lý gì đâu?

      Vậy mà em lại tự dằn vặt mình về điều đó…

      Thật nực cười phải không anh?

      Trở về…

      Khi đi ngang qua con đường ấy.. nơi tấp nập người, tiếng nhạc và xe cộ..

      Một cảm giác xót xa và… lạc lõng…

      Lại muốn quên…

      Câu nói ” chúng ta là hai đường thẳng song song ” anh còn nhớ không?

      Những cảm xúc cứ luôn đuổi bắt, nhưng lại không bao giờ tìm được…

      Chờ đợi.. online hay offline cũng vậy…

      Chỉ là những chấm sáng chợt lóe lên rồi vụt tắt ở góc nào đó trong trái tim..

      Có bao giờ, anh có cảm giác  giận bản thân mình vì một thoáng quên?

      Sẽ chẳng bao giờ đâu.

      Vì em biết , quên có là gì…

      … anh còn có thể làm hơn thế..

      Chỉ có em là ngờ nghệch…

      Sẽ lại an ủi mình ” yêu thương ai đó là hạnh phúc..”

      Có lẽ cuộc đời này đã không còn chỗ cho anh và em…

      Em muốn nói với anh nhiều lắm…

      Nhưng có lẽ.. sẽ lại phải giữ lại cho riêng mình…

      Có bao giờ ta tự hỏi, nên tin vào những gì mình thấy hay tin vào những gì trái tim mình cảm nhận ?

      Hãy một lần thành thật với chính mình và em..

      Anh hạnh phúc với cuộc sống này chứ?

      Trong lòng anh có ấm áp không ?

      Mình đã quên nhau bao nhiêu lần?  Đã mất nhau bao nhiêu lần?…

      Khi nào mới là kết thúc , là chấm dứt?

      Có thế những gì mình thấy là trước mắt. Nhưng sâu thắm trong trái tim lại khác…

      Nhưng không thể nào ôm ấp quá nhiều..

      Cũng như trái tim không thể có nhiều ngăn.

      Ngày nghĩ về em…  Đêm lại thuộc về một ai đó khác…

      Muốn dành tình cảm cho duy nhất một người sao khó quá vậy anh?

      Chuyện của mình..

      Đã chấm dứt rồi…

      Chỉ còn là thời gian thôi…

      Biết phải làm sao đây?..

      Em đã sống trong giấc mơ của mình quá lâu rồi.

      Nhưng rồi em tự hỏi, sẽ phải nghĩ về anh đến bao giờ nữa?

      Em thấy mình ngu ngốc quá…

      Sao em phải thế?

      Biết vậy…

      Nhưng cứ thấy anh, nỗi đau trong em lại dấy lên… nghẹn lại…

      KHông đối mặt, lòng em lại chùng xuống.. lại thấy nhớ .. thấy thương…

      Có lúc em muốn điên lên với chính mình.

      Em có lỗi gì?

      Để giờ đây.. khi còn lại một mình, mà không thể quên..

      Em sẽ quên anh chứ?

      Nếu em quên… anh tin chứ?

      Mình sẽ lại  im lặng..

      Sẽ lại nhìn nhau câm nín..

      Là vậy..

      Giữa chúng ta chỉ là vậy thôi..

      Em sẽ lại ôm nó cho riêng mình..

      Còn anh..

      Hãy tiếp tục với hiện tại..

      Với những bận rộn… 

      Với những thói quen, những sở thích , suy nghĩ khác em…

      Dù có ghét hay hận

      Không nói anh cũng biết rằng…

      Có một người đã yêu và đau vì anh…

      Chúng ta dẫu là mỗi buồn là hạnh phúc.. cũng phải sống cho hiện tại này..

      Em..

      Sợ bước vào cuộc sống của chính mình..

      Có thể em sẽ vui, sẽ hết buồn và có thể ngược lại.

      Nhưng em sợ phải xa những ký ức của mình..

      Những ký ức có… anh

      Anh còn gì dành cho em?

      Ngoài một dáng hình, gợi cho em bao ký ức yêu thương..

      Chỉ vậy thôi..

      Bởi những thói quen, những suy nghĩ, yêu ghét nơi anh không còn giống em nữa..

      Em cũng không thể nào hiểu nổi.. Qua tất cả mọi chuyện… mà em vẫn có thể yêu..

      Sao mọi thứ dứt bỏ em quá dễ dàng..

      Nhưng để dứt bỏ điều gì đó với em lại không.

      Đã có lúc…

      Mệt mỏi.. rã rời.. muốn dựa vào bờ vai ai đấy… được ai đó ôm thật chặt..

      Nhưng em chợt giật mình, nếu ai đó không phải là… anh

      Trái tim em nó không muốn ai thay thế?…

      Em muốn anh hiểu.. Nếu như một ngày…

      Anh còn nhớ..

      Tình yêu chân thành thì chẳng bao giờ là một kịch bản

      Em từng nói.. Khi chia tay.. người ta thường tìm cho mình một người giống ai đó đã qua..

      Chỉ là không nói ra..

      Biết phải làm sao?

      Tất cả là do trái tim dẫn lối..

      Tính cách, chia sẻ, những quan tâm nhỏ bé.. Những câu nói làm mình lại có thể vui.. cười.. những vỗ về .. an ủi…

      Biết phải làm sao?……

      Khi mình vẫn dậm chân tại chỗ.. Kiếm tìm một hình bóng cũ..

      Đau đớn không….

      ……………………..

      Anh sẽ nhẹ lòng khi quên em chứ?

      Em đã rất nhớ…

      Bao kỷ niệm… những lần mình cùng ăn.. cùng trò chuyện.. dựa vào vai nhau thì thầm những lời yêu..

      Sẽ chẳng bao giờ được yêu như thế nữa… Sẽ chẳng bao giờ.

      Thờ gian trôi thật nhanh…

      Anh thì đã đi quá xa rồi…

      Chỉ còn lại mình em thôi…

      Nhắm mắt...

      Em có thể… có lại chút cảm xúc ngày xưa..

      Nhưng em sợ .. sợ nó không thể ngăn mình lại..

      Cũng vào thời điểm này..

      Mình đã làm tổn thương nhau anh nhớ không?

      Là những linh cảm cách xa…

      Là những yêu thương đằng sau… dối trá..

      Em nhớ nụ hôn của mình..

      CẢ khi mang nước mắt .. nhưng sao vẫn thật nồng nàn quá..

      Mỗi một nụ hôn là một ký ức vui buồn..

      Ghi lại ngày mình có nhau..

      Mình sẽ lại phải xa nhau phải không anh?

      Em sẽ học cách tha thứ và học cách quên…

      Và anh cũng vậy…

      Những gì đây.. chỉ dành riêng cho một người.. người…

      em yêu….

      Time

       

    8 người thích bài viết này
    • 12 chòm sao hay khóc vì điều gì?

    • Tạo bởi Nguyễn Thị Thanh Hoa  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 07:26
    • Song Tử: vắng lặng.
      Thiên Bình: không ai để ý.
      Kim Ngưu: độc thân.
      Hổ Cáp: thiếu t/y.
      Nhân Mã: ghen.
      Bảo Bình: thất bại.
      Song Ngư: thiếu tiền.
      Ma Kết: thất tình.
      Xử Nữ: không có đường lui.
      Sư Tử: loạn vì đào hoa.
      Bạch Dương,Cự Giải: chưa rõ vì họ luôn giấu nước mắt vào trong!

      Điều đó có đúng không các bạn?

       

      Song Tử: vắng lặng.
      Thiên Bình: không ai để ý.
      Kim Ngưu: độc thân.
      Hổ Cáp: thiếu t/y.
      Nhân Mã: ghen.
      Bảo Bình: thất bại.
      Song Ngư: thiếu tiền.
      Ma Kết: thất tình.
      Xử Nữ: không có đường lui.
      Sư Tử: loạn vì đào hoa.
      Bạch Dương,Cự Giải: chưa rõ vì họ luôn giấu nước mắt vào trong!

      Điều đó có đúng không các bạn?

       

    5 người thích bài viết này
    • MỨC ĐỘ CỦA SỰ TỔN THƯƠNG

    • Tạo bởi Nguyễn Thị Thanh Hoa  từ Thứ ba, 5 Tháng 3, 2013 - 07:22
    • + Mức độ 1: khóc 
      + Mức độ 2: tức giận 
      + Mức độ 3: im lặng 
      + Mức độ 4: lạnh lùng 
      + Mức độ 5: cười 
      … 
      ღĐừng nghĩ khóc là đau nhất...vì nụ cười là mặt nạ hoàn hảo nhất của nỗi đauღ

      + Mức độ 1: khóc 
      + Mức độ 2: tức giận 
      + Mức độ 3: im lặng 
      + Mức độ 4: lạnh lùng 
      + Mức độ 5: cười 
      … 
      ღĐừng nghĩ khóc là đau nhất...vì nụ cười là mặt nạ hoàn hảo nhất của nỗi đauღ

    2 người thích bài viết này
    • Buồn....

    • Tạo bởi Nguyễn Thị Thanh Hoa  từ Thứ hai, 4 Tháng 3, 2013 - 19:36
    • " Con người

      ...luôn chứa đầy những mâu thuẫn 

      Họ cô đơn

      rồi lại không như thế;

      Họ được nhớ đến

      Rồi bị lãng quên

      " Con người

      ...luôn chứa đầy những mâu thuẫn 

      Họ cô đơn

      rồi lại không như thế;

      Họ được nhớ đến

      Rồi bị lãng quên

    2 người thích bài viết này
    • lắng nghe và cảm nhận!!!

    • Tạo bởi Nguyễn Thị Thanh Hoa  từ Thứ hai, 4 Tháng 3, 2013 - 19:00
    • Các bạn à, trong tình yêu và trong cuộc sống ...................................

       

      vì  thế có bất kỳ điều gì xảy ra hãy đứng lên và đi tiếp nhé (^_^)!

      Các bạn à, trong tình yêu và trong cuộc sống ...................................

       

      vì  thế có bất kỳ điều gì xảy ra hãy đứng lên và đi tiếp nhé (^_^)!

    1 người thích bài viết này
    • Khi giận người yêu thì...

    • Tạo bởi Nguyễn Thị Thanh Hoa  từ Thứ hai, 4 Tháng 3, 2013 - 18:53
    • 1: Muốn làm gì thì làm!
      2: Chả sao hết!
      3: Không quan tâm!
      4: Ừm, hết yêu rồi!
      5: Đi chỗ khác đi!
      6: Tùy!
      7: Chả muốn gì cả.
      8: Ghét!
      9: Yêu ai thì yêu!
      10: Đi theo nó luôn đi.

      Nhưng tất cả những điều ta muốn là hoàn toàn ngược lại :)

      1: Muốn làm gì thì làm!
      2: Chả sao hết!
      3: Không quan tâm!
      4: Ừm, hết yêu rồi!
      5: Đi chỗ khác đi!
      6: Tùy!
      7: Chả muốn gì cả.
      8: Ghét!
      9: Yêu ai thì yêu!
      10: Đi theo nó luôn đi.

      Nhưng tất cả những điều ta muốn là hoàn toàn ngược lại :)

    1 người thích bài viết này