Cửa sổ phản ánh

Trên 292925 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 17 nhật ký   
    • Mưa & Tan Biến

    • Tạo bởi Nguyệt Quế  từ Thứ năm, 17 Tháng 9, 2015 - 02:21
    • Tôi thương một người mà người ấy không thương tôi...

      Mặc dù tôi chưa từng có người một lần nào nhưng cảm giác cứ như đã mất đi người hàng vạn lần.

      Những ngày Sài Gòn mưa bão tôi lại nhớ người da diết.

      "... giờ bên em tuyết trắng hay ngày đang có nắng??? Liệu rằng em có nhớ mưa này chăng???"

      Giai điệu và ca từ kia cứ...

      Tôi thương một người mà người ấy không thương tôi...

      Mặc dù tôi chưa từng có người một lần nào nhưng cảm giác cứ như đã mất đi người hàng vạn lần.

      Những ngày Sài Gòn mưa bão tôi lại nhớ người da diết.

      "... giờ bên em tuyết trắng hay ngày đang có nắng??? Liệu rằng em có nhớ mưa này chăng???"

      Giai điệu và ca từ kia cứ văng vẳng bên tai làm lòng tôi tê dại.

      Tự hỏi...

      Người ấy bây giờ đang làm gì, ở đâu, vui đùa cùng ai...

      Có khoảnh khắc nào bất chợt nhớ về tôi không???

      ...

      Tôi nhớ người,

      Nhớ người đến nhói tim...1442431249-8748-2015-09-16-19-20-49.jpg

       

    • Từ khóa:  Mưa Tan Biến
    album/2015/2015-09/2015-09-17/user286659/1442456818-2409-2015-09-17-02-26-58.png
    boykute  Mạng xã hội http://likeyou.vn Chia sẻ ảnh, trạng thái, viết nhật kí,viết blog, kết bạn, tìm một nửa xung quanh bạn . Một mạng xã hội thời gian thực hoàn toàn miễn phí

    1 year trước  0

    • Tháng 8, mưa và em...

    • Tạo bởi Jolie9x  từ Thứ hai, 3 Tháng 8, 2015 - 10:43
    • Tháng 8 về , chỉ có mưa và em,...

      Những cơn gió ngoài đường lạnh lắm,

      Hà Nội còn đâu dư âm mùa hè

      Những góc phố đã im ắng tiếng ve

      Chợt thấy thèm những cơn nắng hạ

      Đã qua rồi tiết hè oi ả

      Mùa bão về lành lạnh đôi tay

      Bờ môi run tìm một làn hơi ấm

      Nhớ tháng 6 góc trời chiều đỏ thắm

      Làn nước trong xanh gợn sóng Hồ...

      Tháng 8 về , chỉ có mưa và em,...

      Những cơn gió ngoài đường lạnh lắm,

      Hà Nội còn đâu dư âm mùa hè

      Những góc phố đã im ắng tiếng ve

      Chợt thấy thèm những cơn nắng hạ

      Đã qua rồi tiết hè oi ả

      Mùa bão về lành lạnh đôi tay

      Bờ môi run tìm một làn hơi ấm

      Nhớ tháng 6 góc trời chiều đỏ thắm

      Làn nước trong xanh gợn sóng Hồ Tây

      Biết thu về sẽ thoảng gió heo may

      Lá vàng sẽ rơi đầy những con đường nhỏ

      Anh ở phía nào trên con đường đó,

      Để em tìm hoài những bước chênh vênh?

       

       

       

    • Từ khóa:  tháng 8 mưa em
    3 người thích bài viết này
    album/2015/2015-08/2015-08-03/user275101/1438568348-6773-2015-08-03-02-19-08.jpg
    Jolie9x  Anh đang đứng ở đoạn nào thế ạ  :) ))

    2 tuổi trước  1

    album/2015/2015-08/2015-08-21/user279828/1440126340-2238-2015-08-21-03-05-40.jpg
    Hoancvn  bài thơ ẩn chứa nỗi lòng của 1 cô gái. chắc lúc đó tâm trạng của em giống vậy.

    2 tuổi trước  0

    • Biết thành công không dễ

    • Tạo bởi Lật Đật  từ Thứ tư, 1 Tháng 10, 2014 - 10:23
    • Biết thành công không dễ. Con đường sẽ nhường chỗ cho không ít chông gai lẫn thách thức. Có 1 đứa con gái không bình thường không sợ và vẫn lao đầu vào. Nó chẳng biết mình đi tới đâu. Chỉ biết cứ đi sẽ có con đường. Lạc lối, nó tuyệt vọng và chán nản. Nó quyết định ngồi xuống, gục đầu và khóc. Nó mặc thời gian...

      Biết thành công không dễ. Con đường sẽ nhường chỗ cho không ít chông gai lẫn thách thức. Có 1 đứa con gái không bình thường không sợ và vẫn lao đầu vào. Nó chẳng biết mình đi tới đâu. Chỉ biết cứ đi sẽ có con đường. Lạc lối, nó tuyệt vọng và chán nản. Nó quyết định ngồi xuống, gục đầu và khóc. Nó mặc thời gian vẫy gọi và ngồi thề cho đến khi phát hiện ra "Nó càng khóc-cái đích muốn đến càng lùi ra xa".

    • Từ khóa:  mưa
    3 người thích bài viết này
    • Mưa Ngoài Trời

    • Tạo bởi Kendy Tuyen  từ Thứ hai, 8 Tháng 9, 2014 - 23:09
    • Mưa ngoài trời… em nghe tim mình ướt,

      Ướt cuộc đời và ướt cả hồn thơ.

      Chẳng biết nữa, nước mưa hay nước mắt!

      Cũng chẳng biết mình đang tỉnh hay mơ,

       

      Mỗi bận thu sang, âm vang mùa lá rụng,

      Ngoảnh lại nhìn thương nhớ quãng đời xa.

      Đời vui rồi sao em còn mơ mộng!

      Vẫn thoáng buồn khi lặn lội dưới mưa.

       

      Bao năm...

      Mưa ngoài trời… em nghe tim mình ướt,

      Ướt cuộc đời và ướt cả hồn thơ.

      Chẳng biết nữa, nước mưa hay nước mắt!

      Cũng chẳng biết mình đang tỉnh hay mơ,

       

      Mỗi bận thu sang, âm vang mùa lá rụng,

      Ngoảnh lại nhìn thương nhớ quãng đời xa.

      Đời vui rồi sao em còn mơ mộng!

      Vẫn thoáng buồn khi lặn lội dưới mưa.

       

      Bao năm rồi em sống trong hoài niệm,

      Nỗi đau đầu đời không dễ lãng quên !

      Tại đời đa đoan hay  người lỗi hẹn?

      Thu cũ đã xa… vẫn còn đó nỗi niềm!./.

      1410192744-6433-2014-09-08-23-12-24.jpg

    • Từ khóa:  Mưa
    5 người thích bài viết này
    • Khi người ta không còn yêu nhau nữa, câu hỏi thăm cũng trở nên thừa

    • Tạo bởi Nguyễn Phương  từ Thứ sáu, 29 Tháng 8, 2014 - 09:38
    • Đó là cái cảm giác của việc... Khi người ta không còn yêu nhau nữa... câu hỏi thăm cũng trở nên thừa!

      Bỗng nhiên ta thấy mình thật thừa trong cuộc sống của một ai đó.

      Bỗng nhiên ta thấy cái tin nhắn ấy là thừa, lời hỏi thăm đôi khi cũng vô nghĩa.

      Và bỗng nhiên ta thấy hóa xa lạ giữa thành phố ngày nào từng yêu nhau...

      Mưa...

      Đó là cái cảm giác của việc... Khi người ta không còn yêu nhau nữa... câu hỏi thăm cũng trở nên thừa!

      Bỗng nhiên ta thấy mình thật thừa trong cuộc sống của một ai đó.

      Bỗng nhiên ta thấy cái tin nhắn ấy là thừa, lời hỏi thăm đôi khi cũng vô nghĩa.

      Và bỗng nhiên ta thấy hóa xa lạ giữa thành phố ngày nào từng yêu nhau...

      Mưa vẫn cứ rơi và rơi.... Nhưng dù dai dẳng đến rát trời thì... sau cơn mưa trời sẽ sáng thôi mà. Hãy im lặng và đừng tìm về những thứ đã qua đi hay đã trở nên thừa thải trong cuộc sống của mỗi người. Chỉ nhớ về như một chút trải nghiệm mà ta đã đừng đương đầu để mưu cầu hạnh phúc...

      Khi người ta không còn yêu nhau nữa, câu hỏi thăm cũng trở nên thừa...

    • Từ khóa:  mưa
    4 người thích bài viết này
    album/2014/2014-08/2014-08-25/user123527/1408932953-3117-2014-08-25-09-15-53.jpg
    Nguyen Thành Dư  Còn cái cảm giác chờ đợi người không thương mình hỏi thăm mình thì như thế nào nhỉ 2 bạn

    2 tuổi trước  2

    album/2015/2015-02/2015-02-27/user104882/1425002744-4985-2015-02-27-02-05-44.jpg
    Nguyễn Phương  Đôi khi ta tránh làm người mình yêu tổn thương theo cách khiến họ tổn thương nhất. Đó là im lặng.

    2 tuổi trước  1

    • - mùa -

    • Tạo bởi Nguyễn Phương  từ Thứ tư, 27 Tháng 8, 2014 - 11:32
    • mùa của nắng vàng
      của hoang hoải mơ trưa
      mùa của mưa
      của đêm về chợt lạnh
      mùa gió lạnh
      của góc phố riêng ta
      mùa của trời của đất bao la
      của mây của sương từng cơn rét buốt
      mùa có buộc
      được hai kẻ yêu nhau!!!

      mùa!
      đi mau
      để phố hoài hoang hoải
      mùa,
      đi mãi
      để đắng xót cà phê
      mùa...
      bỏ mặc gió u mê
      để quên mưa từng đêm quạnh...

      mùa của nắng vàng
      của hoang hoải mơ trưa
      mùa của mưa
      của đêm về chợt lạnh
      mùa gió lạnh
      của góc phố riêng ta
      mùa của trời của đất bao la
      của mây của sương từng cơn rét buốt
      mùa có buộc
      được hai kẻ yêu nhau!!!

      mùa!
      đi mau
      để phố hoài hoang hoải
      mùa,
      đi mãi
      để đắng xót cà phê
      mùa...
      bỏ mặc gió u mê
      để quên mưa từng đêm quạnh quẽ
      mùa
      lặng lẽ
      cứ thế, chợt đến rồi đi...

      mùa...
      chia ly.
      của hoa vàng trên cỏ non buổi sáng
      của bãi phù sa nước triều vừa cạn
      của một người...
      vừa cạn, chút còn lại yêu nhau...

      __ 
      Mùa, đến rồi đi, để người đợi, để cốc cà phê hoang hoải một thời.! 
      Mùa, về rồi chẳng ở. chợt bàng hoàng... hoang hoải khoảng trời mùa thu!

    • Từ khóa:  mùa thu
    5 người thích bài viết này
    • Nắng Sài Gòn, mưa Hà Nội

    • Tạo bởi Ivy  từ Thứ ba, 5 Tháng 8, 2014 - 18:03
    • Quán cà phê vắng lặng vào những ngày cuối đông.

      Bởi lẽ người ta thích quây quần bên những nồi lẩu bốc hơi thơm nghi ngút, thích quấn chăn nằm nghe nhạc hay thích ngồi sát bên nhau trong những rạp chiếu phim ấm áp…

      Chỉ có em một mình đơn độc trên ban công lộng gió quán cà phê ven hồ, một mình bên tách cà phê đắng nghét để hồn...

      Quán cà phê vắng lặng vào những ngày cuối đông.

      Bởi lẽ người ta thích quây quần bên những nồi lẩu bốc hơi thơm nghi ngút, thích quấn chăn nằm nghe nhạc hay thích ngồi sát bên nhau trong những rạp chiếu phim ấm áp…

      Chỉ có em một mình đơn độc trên ban công lộng gió quán cà phê ven hồ, một mình bên tách cà phê đắng nghét để hồn trôi về miền ký ức xa xôi, để thấy lòng buồn và nhớ anh đến cồn cào.

       Mùa đông đối với em sẽ không trọn vẹn nếu thiếu anh.

      Ngày xưa khi còn bên nhau, mùa đông là những vòng tay ấm áp, là hơi thở dịu dàng. Còn bây giờ khi mỗi đứa một nơi, mùa đông chỉ là kỷ niệm ngọt ngào một thuở tự sống dậy trong em, để em đốt cháy kỷ niệm thành đống than tình yêu trong vô vọng mà đơn độc sưởi ấm một mình… Giữa cái ồn ào của cuộc sống bon chen chốn đô thành, giữa công việc ngập đầu với giấy tờ, văn bản…, anh và em vô tình có chung sở thích là đến quán cà phê bên hồ một mình.

      Cái lần ta vô tình gặp nhau ấy thật không ngờ lại là ngày mở đầu cho một chuyện tình đầy xa cách.

      Anh – chàng trai Sài Gòn sôi nổi, em – cô gái xứ Bắc thâm trầm, lặng lẽ.

      Vậy mà yêu nhau.

      Anh vẫn bảo tình yêu chẳng bao giờ có khoảng cách, và gần hai ngàn cây số đâu có gì đáng lo lắng, băn khoăn.

      Em vẫn nhớ lời tỏ tình của anh dịu dàng và ngọt ngào như chút hương hoa sữa sót lại của mùa thu. “Mưa Sài Gòn như con gái Sài Gòn, nhanh đến nhanh đi, vội vã để rồi chợt quên chợt nhớ. Mưa Hà Nội như con gái Hà Nội âm thầm, dai dẳng nên nặng tình sâu sắc và tinh tế. Anh yêu Hà Nội, yêu những cơn mưa thu đầu mùa… và nhiều hơn tất cả là anh yêu em”. 

      Chuyến công tác của anh dài kín mùa đông, vừa đủ để nhóm lên ngọn lửa tình sưởi ấm hai trái tim đơn côi giữa những giá buốt, sương giăng.

      Rồi đông gần tàn, anh trở về Sài Gòn đầy nắng, gửi lại em những cơn mưa xuân rả rích u buồn, gửi cả vào con đường, ngõ phố lời yêu thương, lời hẹn thề son sắt… 

      Rồi xuân qua… hạ tới… thu sang… và một mùa đông nữa lại về.

      Những cánh thư viết tay nắn nót, những bức mail nồng nàn nhung nhớ cứ lặng lẽ ít dần đi. Anh thôi những lời âu yếm, xa vắng dần những câu yêu thương, và dường như không một lần nào anh nhắc lại lời hẹn ước với ai kia ở xứ Bắc. 

      Em nghe bản tin thời tiết: nắng Sài Gòn vẫn rộn ràng trải vàng trên các đường phố. Còn Hà Nội mùa này lại ủ dột trong những cơn mưa… 

      Em đến quán cà phê bên hồ Tây vào một chiều đông cuối năm, đến góc ban công mà một thời có đôi lứa yêu nhau hay chiếm giữ để thưởng thức tách cacao nóng ngọt ngào.

      Không biết giờ này ở nơi nào đó, anh có ngồi một mình xót thương cuộc tình đoản mệnh của chúng mình – như cơn mưa Sài Gòn, vội đến và vội đi.

      Hay cũng ở một quán cà phê, anh lại đang thì thầm vào tai người con gái khác: “Anh yêu những cơn mưa dịu dàng đằm thắm…”. 

      Cuộc sống vẫn chảy trôi, chỉ có lòng người là ngưng đọng. Em sẽ lắng lòng mình lại để thôi nhớ, thôi yêu người con trai xứ ấy, để được cười hạnh phúc, nhưng không phải vì anh. 

       

      Em tin, rồi một ngày Hà Nội sẽ thôi mưa và nắng sẽ trải vàng ươm trên cả những con ngõ vắng, sẽ là thế… 

       

      ~ST~ 

       

    11 người thích bài viết này
    • mưa…

    • Tạo bởi ken  từ Thứ năm, 8 Tháng 5, 2014 - 22:57
    • ™…Một cơn mưa đi qua để lại… những ký ức em và anh
      Tìm anh trong cơn mưa… em thẩn thờ
      Lần theo những dấu vết đánh rơi
      Tưởng như rất gần mà ngờ đâu đã rất xa…™

      …Đêm nằm trong nhà, nghe tiếng mưa rơi... đó là sở thích đặc biệt của tôi…(không biết có ai có cùng sở thích với mình không nhỉ? ), đơn giản...

      ™…Một cơn mưa đi qua để lại… những ký ức em và anh
      Tìm anh trong cơn mưa… em thẩn thờ
      Lần theo những dấu vết đánh rơi
      Tưởng như rất gần mà ngờ đâu đã rất xa…™

      …Đêm nằm trong nhà, nghe tiếng mưa rơi... đó là sở thích đặc biệt của tôi…(không biết có ai có cùng sở thích với mình không nhỉ? ), đơn giản nhất là đêm mưa thì mai trời mát mẻ, dễ chịu, nhưng sâu xa hơn, mưa đưa tôi quay lại với những ký ức ngày xưa, những ký ức mà có lẽ không bao giờ tôi quên được. Nghe tiếng mưa rơi hay tiếng lòng đang thổn thức??? Gác tay lên trán, ngẫm nghĩ lại một thời đã xa… quá xa tầm với :)

       *** Gửi anh - 1 đêm mưa buồn

      "Gặp anh vào 1 ngày mưa… 2 năm quen nhau, kỉ niệm gắn với những ngày mưa cũng nhiều, vậy mà ngày anh đi cũng là một ngày mưa… :) sao chuyện tình chúng mình ướt át vậy anh nhỉ??? ngày anh đi, nước mắt hòa nước mưa, lạnh và mặn đắng biết bao? nhưng nào có ai biết em khóc đâu anh? em đã cứng rắn rất nhiều từ ngày anh đi, anh bảo không được khóc khi không có anh bên cạnh, em đã tập như vậy mà sao anh không về lại với em? :( Ở nơi đó anh có hạnh phúc và có hay nghĩ về em như em đã nghĩ về anh không?trời cứ trêu đùa chúng mình hay sao ấy. :( mỗi lần thấy mưa, tâm trạng e lại chìm vào một nỗi nhớ miên man, nỗi nhớ có anh :( , nhưng e không gục ngã đâu anh à, em sẽ mạnh mẽ, sẽ cố gắng sống tốt để ở 1 nơi nào đó, a luôn mỉm cười và dõi theo em :( "

      P/s : khuya, mưa lạnh, quỡn trở nên sến súa :), có gì góp ý kiến cho mình vì bài viết không sâu sắc lắm, do có những cái nhắc lại thì cứ như dao đâm vào tim vậy, mong m.n thông cảm <3

    • Từ khóa:  mưa lạnh
    6 người thích bài viết này
    album/user46127/2014-05/1399688097-2260-2014-05-10-09-14-57.jpg
    Hai MTP  co e

    3 tuổi trước  1

    ho Quang hieu  sao e buon vay?

    3 tuổi trước  1

    • Mưa rồi! To - Lạnh nữa

    • Tạo bởi Tuấn Rùa  từ Thứ sáu, 21 Tháng 3, 2014 - 02:11
    • Mưa tuy không to lắm
      Nhưng đủ ướt hai đầu
      Cuộc tình không to lắm
      Nhưng đủ giết lòng nhau
      ~ #TuấnRùa ~

      Hình ảnh: Mưa tuy không to lắm
Nhưng đủ ướt hai đầu
Cuộc tình không to lắm
Nhưng đủ giết lòng nhau
~ #TuấnRùa ~

      Mưa tuy không to lắm
      Nhưng đủ ướt hai đầu
      Cuộc tình không to lắm
      Nhưng đủ giết lòng nhau
      ~ #TuấnRùa ~

      Hình ảnh: Mưa tuy không to lắm
Nhưng đủ ướt hai đầu
Cuộc tình không to lắm
Nhưng đủ giết lòng nhau
~ #TuấnRùa ~
    • Từ khóa:  Mưa
    3 người thích bài viết này
    album/2015/2015-02/2015-02-24/user31418/1424757745-5355-2015-02-24-06-02-25.jpg
    Nguyễn Thị Hồng Hà  mưa thì mặc kệ mưa

    3 tuổi trước  0

    album/2015/2015-01/2015-01-10/user38815/1420902064-9925-2015-01-10-22-01-04.JPG
    Tuấn Rùa  Mưa - Mang bao kỷ niệm về trong tim ai có thể " mặc kệ " dc ?

    3 tuổi trước  0

    • ĐI HỌC STORY...............

    • Tạo bởi Big Thảo  từ Thứ năm, 8 Tháng 8, 2013 - 22:35
    • [Copy của một Huser]
      Hà Nội, ngày 8-8-2013
      * * *

      Từ hôm qua biết hôm nay có bão, nên chăm chỉ ngủ sớm để sáng nay dậy muộn cho nó thoải mái.

      8h30 trời nắng chang chang vào hôm qua mà hôm nay trời mưa như trút nước, từng giọt nước cứ như những con thiêu thân đâm mặt xuống đất, đâm mặt vào tường, đâm mặt vào kính...rồi kêu lên...
      [Copy của một Huser]
      Hà Nội, ngày 8-8-2013
      * * *

      Từ hôm qua biết hôm nay có bão, nên chăm chỉ ngủ sớm để sáng nay dậy muộn cho nó thoải mái.

      8h30 trời nắng chang chang vào hôm qua mà hôm nay trời mưa như trút nước, từng giọt nước cứ như những con thiêu thân đâm mặt xuống đất, đâm mặt vào tường, đâm mặt vào kính...rồi kêu lên những tiếng nghe xao lòng sau đó hoà vào dòng nước để đánh mất bản thân. Giờ này chắc trên mặt trời vẫn nóng lắm nhưng ở đây thời tiết khá là mát mẻ.
      Trời càng về trưa mưa càng mau, kéo sau đó là những cơn gió không nhỏ hay rất to đem cho những sinh viên đi học, người lớn đi làm, trẻ nhỏ đi vệ sinh những nỗi lo về con đường mình sắp đi....

      Như bao sinh viên khác, cuộc chiến tư tưởng có nên đi học hay ko trong đầu tôi diễn vô cùng khốc liệt, nhưng với bản lĩnh của 1 thanh niên vừa ăn sáng no xong cũng như kinh nghiệm 19 năm sống trên đời, tôi vẫn hiên ngang lên xe rồi lại xuống xe chạy vào nhà uống nước rồi lại lên xe đi tiếp, trước khi lên xe tôi ko quên mặc áo mưa chỉnh tề gọn gàng, chiếc áo mưa màu xanh nước biển huyền bí đầy gợi cảm kèm dòng chữ "bảo hiểm nhân thọ" như 1 câu danh ngôn quý mà chắc nhiều người khi nhìn vào đều phải đọc thầm nó trong đầu.

      Vạn sự khởi đầu nan, những km đầu tiên diễn ra cực kỳ tàn khốc, từng giọt nước đc tiếp thêm sức mạnh của gió bắn thẳng vào mặt khiến da thịt rung lên truyền tín hiệu vào các dây thần kinh, những dây thần kinh bắt sóng cảm xúc truyền lên cho bộ não 1 cảm giác đau rát, nhưng những tri thức của buổi học trước mắt thôi thúc khiến cho thân thể tôi bỗng chốc trở nên thành mình đồng da sắt, hạt mưa nào đập vào đều bị tan biến thành nước... nỗi lo mưa to đã biến thành vấn đề nhỏ thì càng vào gần nội thành 1 vấn đề khác to như cục c' lại ập đến - đường biến thành sông !

      Từng con đường trước mắt tôi bỗng chốc trở nên thành những con sông dài bất tận uốn mình oằn èo qua những con phố. Sức mạnh của nó còn ghê gớm hơn cả bọn hack map trong dotA, hơn nhiều so với sự kinh sợ khi xem phim ma.... ozawa, có chăng chỉ thua độ bựa của bọn khựa. Đi qua từng con đường tôi lại thấy cảnh nhân dân lầm than, người người dắt xe, nhà nhà chết máy. Đôi khi tôi cũng bị những phút trùng lòng tự nhủ với bản thân nên quay xe lại về nhà trước khi đồng cảnh ngộ cùng những chiến sĩ đã tử nạn kia nhưng Không ! Mình không thể yếu đuối như vậy! Nhiều trẻ em khó khăn còn ko có cơ hội đc đi học, nhiều em nhỏ phải đi bộ hàng trăm cây số đến trường, nhiều em lớn hơn 1 chút thì phải lội sông lội suối đi học mà chẳng khác gì đánh bạc với thần chết. Đằng này mình có đầy đủ điều kiện đi học, đc tiếp cận với những chân trời tri thức đầy sắc màu, đc học cùng bè bạn ngây thơ đầy trong sáng, không có lý do nào để chỉ vì vài hạt mưa con con mà bỏ 1 buổi học lý thú đầy bổ ích đc.

      Suy nghĩ đã thông suốt tôi rú ga nhẹ nhàng xông thẳng vào vũng nước trong màn mưa trắng xoá, 2 bên 2 hàng nước tung lên choá loà xoá nhoà mọi lo toan của cuộc sống.
      CÔNG nhận là mình lớn thật rồi, suy nghĩ cực kỳ trưởng thành....
      Khựccccc..... tiếng khực thốn đến tận óc đậu má cái ổ gà to như cái nhà . sau đó là cảm giác trơn tuột nơi bàn chân, chiếc dép lê gắn bó bao năm trời bỗng bỏ chủ vùi mình dưới dòng nước quái quỷ đầy bỉ ổi, ko may là chiếc kia vẫn lưu luyến bám trụ ko rời xa. Mà có 1 chiếc dép thì đi kiểu đ' nào _''__! Thôi đi về
      Không! Mình lại nghĩ đến những con người chân lê đất đi hàng trăm cây số ăn xin nuôi thân, mình lại nghĩ đến ông cha ta ra chiến trường có người bị cụt tay cụt chân mà tinh thần vẫn kiên định, mình lại nghĩ đến kho tàng trí thức đang chờ đợi trước mắt nên quyết tâm ko bỏ học. Tiếp tục cầm máu và nước mắt phóng lên phía trước !

      Mưa ! Luôn đem lại cho người ta nhiều cảm xúc, nhất là những người ko đc suôn sẻ hay là buồn tẻ trong đường tình duyên lận đận như mình. Thế là trong cơn say mình nhớ lại bài thơ tức cảnh sinh tình của mình vài tháng trước :

      NGƯỜI đi có nhớ tôi chăng
      TUÔN dòng lệ đắng sầu giăng trong lòng
      NƯỚC mưa nước chảy thành dòng
      MẮT nhoà lệ ướt vì sầu nhớ mong
      RỒI trong ký ức bồi hồi
      TRỜI trong gió nhẹ có tôi với người....
      TUÔN đi kỉ niệm 1 thời
      MƯA trời thì tạnh lại mưa trong lòng
    2 người thích bài viết này