Cửa sổ phản ánh

Trên 296911 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 10 nhật ký   
    • Đôi bàn tay của tôi

    • Tạo bởi Viet Dung  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 12:10
    • Một đêm mất ngủ.

      Không có việc gì làm, không có sách để đọc. Tôi tỉnh dậy, bò ra khỏi giường, khoác chăn và ngồi thu lu trên ghế sofa. Trong tư thế đó, tôi chợt nhìn thấy đôi bàn tay của mình.

      Một đôi bàn tay có kích thước như của một đứa thiếu niên, ngón tay ngắn, móng tay cũng cắt ngắn, ở một vài...

      Một đêm mất ngủ.

      Không có việc gì làm, không có sách để đọc. Tôi tỉnh dậy, bò ra khỏi giường, khoác chăn và ngồi thu lu trên ghế sofa. Trong tư thế đó, tôi chợt nhìn thấy đôi bàn tay của mình.

      Một đôi bàn tay có kích thước như của một đứa thiếu niên, ngón tay ngắn, móng tay cũng cắt ngắn, ở một vài khớp nối, do hay bẻ tay nên đốt tay có vẻ phình to hơn những chỗ khác. Lòng bàn tay to và rộng, không có vết chai nào, da tay hơi tái nhưng khá trắng và nhẵn nhụi. Không, có vài chỗ không được nhẵn cho lắm, nhất là trong mùa này. Mùa Đông nào tôi cũng bị nứt nẻ ở vị trí của hai ngón trỏ, hai ngón cái. Những vết nứt không sâu mà rạn đều, bao khắp phần cạnh bên của ngón trỏ và ngón cái. Mùa đông nào cũng chỉ những ngón đó bị, các ngón khác bình yên vô sự suốt bao năm, chưa hề nứt nẻ, bong tróc.

      Với đôi bàn tay này, ba mươi năm qua tôi đã làm gì?

      Tôi đã cầm bút chì, nghuệch ngoạc nét cong nét thẳng vào những ô ly trong bài tập viết đầu tiên.

      Tôi đã cầm bút mực để viết những con chữ nhem nhuốc lên trang vở kẻ ngang. Những ngày đó, bàn tay, ngón tay lúc nào cũng lấm lem mực tím.

      Tôi đã cầm bút bi, liến láu ghi nhanh những bài giảng để rồi sau đó chính mình không đọc nổi mình đã viết gì.

      Tôi đã gõ bàn phím, từ dò dẫm trên từng ký tự đầu tiên, cách đặt tay quy chuẩn (ngón trỏ trái đặt ở chữ F, trỏ phải ở chữ J, lần lượt chữ D, S, A - cho ngón giữa, áp út và ngón út tay trái và K, L, ; - cho tay phải) của chương trình Typing Master phiên bản cũ nhất. Còn bây giờ, tôi đã có thể gõ mà không cần nhìn vào bàn phím. Và Typing Master thì đã cải tiến hơn rất nhiều, thú vị hơn rất rất nhiều.

      Tôi đã cầm chuột máy tính, click click, kiếm tìm tổng hợp thông tin cho công việc của mình. Có một vết chai bé xíu ở đốt giữa ngón trỏ phải, ở vị trí mà tôi hay click chuột, và hay dùng để vặn tay ga xe máy.

      Phải, với đôi tay này, tôi cũng đã lái xe ngót nghét chục năm. Từ chiếc xe đạp với tay lái bọc nhựa cứng, đến những tay lái có gai êm êm buồn buồn của chiếc Wave Alpha mà tôi đã làm mất, cho đến chiếc Dim chiến mà giờ này tôi vẫn đang đi…

      Với đôi tay này, giờ hàng ngày tôi vẫn đang gõ máy tính. Viết bài, viết kịch bản, viết kế hoạch, thảo công văn, email… Từ công việc đến giao tiếp, vui buồn giận dữ, mọi trạng thái, ngôn từ đều xuất hiện dưới mười đầu ngón tay.

      Với đôi tay này, tôi cũng đã từng cảm nhận độ nhám của rau tía tô khi nấu nồi cà bung, độ tươi, chắc của món thịt lợn để làm món rán, hay lớp vỏ mịn màng của cà chua… Đã rất lâu rồi, tôi không còn nấu ăn nữa.

      Với đôi tay này, giờ, tôi đang chăm sóc con tôi. Vuốt những sợi tóc chổng ngược của nó, lau mồ hôi cho nó, xoa vào hai cái má phính, hai cái mông tròn tròn mịn mịn mềm mềm, kỳ cọ tắm táp cho nó… và nhiều lúc, phát vào mông nó thật đau khi nó hư hoặc khi tôi thiếu kìm chế.

      Đôi tay này đã làm biết bao nhiêu việc!

      Đã từng được sử dụng đúng với chức năng cầm nắm như loài linh trưởng.

      Cũng đã từng âu yếm, yêu thương và cố gắng níu giữ.

      Và cũng đến lúc phải chấp nhận buông…

      Lúc này, ngay lúc này, tôi biết, đôi tay mình vẫn đang đợi chờ một đôi tay. Một đôi tay sẵn lòng nắm lấy bàn tay tôi, không sợ những vết nẻ khô ráp, không sợ cái lạnh thường trực trên tay tôi, để ủ ấm cho nó, che chở cho nó, bao bọc nó. Và không mải mê kiếm tìm những bàn tay khác mà sẵn lòng nắm tay của tôi đến cuối cuộc đời…

      Liệu đến khi nhắm xuôi tay rồi, đôi tay của tôi sẽ đầu thai vào kiếp nào?

      Nó có thuộc về một người như tôi? Có được sống như tôi đang sống, có phải trải qua những gì tôi tưởng như nắm giữ được mà rồi cuối cùng lại buông rơi?

      Mà thôi, tốt nhất thì, hãy đầu thai vào một loài thuộc họ linh trưởng, làm đúng chức phận của một bộ phận cầm nắm đã là may mắn rồi, đôi bàn tay của tôi!

    3 người thích bài viết này
    • Tìm một lối về

    • Tạo bởi BỜ VAI TO  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 11:57
    • - Làm ơn cho tôi biết tôi phải đi theo hướng nào đi?

      - Cái đó còn tùy thuộc bạn muốn đi đâu nữa cơ.

      - Nhưng… nhưng tôi cũng không biết tôi cần đến nơi nào nữa!

      - Ồ, vậy thì bạn đi đường nào cũng có khác gì đâu?

      Anh ạ, đó là đoạn đối thoại rất ngắn giữa cô bé Alice và chú mèo thông thái trong câu truyện...

      - Làm ơn cho tôi biết tôi phải đi theo hướng nào đi?

      - Cái đó còn tùy thuộc bạn muốn đi đâu nữa cơ.

      - Nhưng… nhưng tôi cũng không biết tôi cần đến nơi nào nữa!

      - Ồ, vậy thì bạn đi đường nào cũng có khác gì đâu?

      Anh ạ, đó là đoạn đối thoại rất ngắn giữa cô bé Alice và chú mèo thông thái trong câu truyện "Alice lạc vào xứ sở thần tiên" của Lewis Caroll mà em vẫn thường đọc đi đọc lại nhiều lần, mỗi khi thấy lòng mình chật hẹp vì chất chứa quá nhiều những ngổn ngang chưa thể nào thu xếp, vì những nhọc nhằn làm chân em do dự chùn bước, hoặc đơn giản hơn (như lúc này đây) khi nỗi nhớ làm em quắt quay thổn thức, khi yêu thương làm em da diết ngóng tìm, và khao khát bình yên làm em muốn tìm một lối về!

      Vâng, đôi khi em cũng cần tìm một lối về… Vì, em nghĩ, thật ra không chỉ có Alice hay em mà bất cứ ai trong chúng ta cũng muốn trên những dặm dài mưu sinh sẽ tìm được một lối riêng để trở về. Nhưng “tìm một lối về” không có nghĩa là ta đang đi lạc, ta đang hoang mang, ta đang hồ nghi không biết mình là ai, không biết mình cần gì, không biết mình muốn gì, không dám tin vào khả năng của mình và cũng chẳng xác định được tương lai sẽ ra sao như cô bé Alice ngây thơ, đẹp xinh và giàu mơ mộng. "Tìm một lối về" cũng không có nghĩa là ta không biết phải chọn lối rẽ nào cho cuộc đời mình hay không thấy con đường mà mình đang đi.

      Với em, “lối về” là nơi em có thể tìm được đúng giá trị hạnh phúc mà em đang hướng đến hay đang mong mỏi kiếm tìm. Thế nên, lối về có khi là một ngõ trúc thăm thẳm những ngày xanh, lắng dịu nhưng ken dày trong ký ức. Ngõ trúc ấy có tiếng se sẻ, chào mào lích chích trong vòm lá. Ngõ trúc ấy có hương Hoàng lan thoang thoảng mỗi chiều đông đứng ngóng mẹ về. Ngõ trúc ấy có bóng dáng bà ngoại lặng bên khung cửa sổ nâu trầm chờ đợi từng đứa cháu đi xa...

      Lối về, có khi là một đoạn đường nối dài nằm ven sông em vẫn hàng ngày đi qua để đến trường. Đoạn đường ấy mỗi mùa trăng thường bạt ngàn sen trắng, sen hồng. Những búp sen vừa hé nụ thường được bó tròn trong lá sen xanh, mơn mởn, thơm mát dễ làm em chạnh nghĩ về một khuôn mặt thiếu nữ đang e ấp giữ chặt chiếc yếm thêu hoa, và lời hẹn ước tháng Năm về...

      Lối về, cũng có khi là một đêm không ngủ, nằm thao thức nghe tiếng guitar của em trai chầm chậm đổ những hợp âm quyện vào lời hát “… mái nhà xưa yêu dấu, bức tường rêu phong cũ, nơi mình đã qua những ngày thơ ấu… Đi qua bao gập ghềnh, cuộc đời mãi lênh đênh. Đi qua bao vô tình, một đêm nhớ tiếng ru mẹ hiền…” (*) mà thương quá ngày xưa...

      Lối về, có khi là giữa buổi trưa nghe tiếng anh cười vang, em đã cuống quýt vội vàng thay tà  áo mới; có khi trong từng giấc mơ riêng, em vẫn thấy ta đang cùng nhau xây chung một giấc mơ bình yên và lành lặn...

      Lối về, với em, là thế đó...! Nên chi em vẫn yêu hoài câu chuyện cổ tích của Lewis Caroll. Em thích cái cách ông ấy cho cô bé Alice một chú mèo thông thái đứng kề bên để trả lời những câu hỏi mà tự bản thân Alice không thể tìm thấy lời giải đáp. Chú mèo ấy chính là lý trí còn những câu hỏi mới nghe qua tưởng chừng rất ngớ ngẩn "Ta là ai?", "Ta đang ở đâu?" hay "Ta cần gì?" chính là chiếc kim chỉ hướng đi nằm trong cái la bàn đặc biệt - la bàn lý trí; phải thế không anh?

      Còn em, em không có chú mèo thông thái như Alice nên mỗi lúc muốn biết chắc mình không đi lạc, lúc nào mình cần đi thẳng, lúc nào cần rẽ lối, và lúc nào cần một lối về em vẫn thường đặt tay mình lên phía trái tim.

      La bàn của em luôn ở đó...!

    2 người thích bài viết này
    • Đôi điều sẻ chia!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ năm, 17 Tháng 1, 2013 - 11:35
    • Mình chợt nhận thấy, dường như sau mỗi lần gặp điều không như ý, mình chỉ buồn buồn, rồi khó chịu trong lòng; sau đó, tự động viên rồi sẽ qua. Nhưng có những chuyện động viên mãi mà không được thì chỉ cần được khóc ngon lành một bữa, sau đó sẽ cảm thấy mọi thứ ổn hơn!

      Nhiều khi, việc chia sẻ...

      Mình chợt nhận thấy, dường như sau mỗi lần gặp điều không như ý, mình chỉ buồn buồn, rồi khó chịu trong lòng; sau đó, tự động viên rồi sẽ qua. Nhưng có những chuyện động viên mãi mà không được thì chỉ cần được khóc ngon lành một bữa, sau đó sẽ cảm thấy mọi thứ ổn hơn!

      Nhiều khi, việc chia sẻ tâm tư với một người bạn thân, một người anh hoặc em nào đó, sẽ giúp mình được cân bằng trạng thái tâm lý tạm thời!

      Nhưng để ổn thực sự, hoàn toàn thì mình lại tìm đến sách, thực lòng và chân thành là cứ khi không ổn, mình tìm đọc một cuốn sách, ngấu nghiến, ngẫm nghĩ, thấu cảm tình đời và tình người, tính cách, số phận, nhân vật, các bài học trong đó, mình lại thấy nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn, và bao nhiêu buồn lòng hoặc lo lắng, trăn trở mình lại cho qua hết, gạt bỏ hết!

      Và mình nhận ra rằng, chỉ có tự bản thân mình phải nhận thức được vấn đề, chấp nhận được mọi thứ, lúc ấy mình mới thực sự ổn, thay đổi từ bên trong để bên trong mình được tốt hơn, thanh thản, nhẹ nhàng và thoải mái! 

      Và chỉ có những gì bản thân mình thực sự khám phá, thực sự thấu cảm, thì những giá trị mình tạo ra, nhận được sẽ bền vững lâu dài. Cái "ổn" đấy mới "ổn thực sự và bền lâu"...

      Những khi gặp chuyện buồn lòng, không như ý, bạn thường làm cách nào để giải tỏa tâm lý?

    4 người thích bài viết này
    • Vòng tròn cuộc sống

    • Tạo bởi   từ Thứ bảy, 5 Tháng 1, 2013 - 11:12
    • Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một đường tròn vành vạnh và đẹp đẽ nhưng bản chất của nó là... tròn, đẹp. Tôi nhận ra điều này từ rất lâu rồi, và có lẽ bạn cũng vậy phải không?


                Mỗi ngày trôi qua, tôi lại thấy biết ơn cuộc sống bởi những gì tôi đang có và đang nhận được.

              ...

      Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một đường tròn vành vạnh và đẹp đẽ nhưng bản chất của nó là... tròn, đẹp. Tôi nhận ra điều này từ rất lâu rồi, và có lẽ bạn cũng vậy phải không?


                Mỗi ngày trôi qua, tôi lại thấy biết ơn cuộc sống bởi những gì tôi đang có và đang nhận được.

                Đi hết những đoạn gấp khúc, gồ ghề, chúng ta sẽ đến những đoạn tròn mà ở đó niềm vui và niềm hạnh phúc đang chờ đón. Không là bất tận, không là mãi mãi, rồi chúng ta lại đến những đoạn đường khó đi, nhưng ngay sau đó ta sẽ đến được với một cung đường mà mình mong chờ và hy vọng. Bạn có nhận ra rằng sau những nỗi buồn hay khó khăn nào đó thì chúng ta được bù lại tất cả, tôi gọi đó là "phần bù diệu kỳ".


                Những niềm vui nho nhỏ, những bất ngờ to to mà ta nhận được sau đó (có thể đến vào khoảng thời gian dài ngắn khác nhau) đều khiến chúng ta nhận ra mình ở gần đỉnh điểm của hạnh phúc. Vậy, chúng ta gặp những điều không may để càng thêm trân trọng những điều tốt lành mà cuộc sống ban tặng.


               

                Tôi sắp xa Hà Nội. Tôi không nghĩ mình sẽ nhớ về thành phố này nhưng tôi cảm ơn Hà Nội vì nó cho tôi rất nhiều thứ. Thậm chí, cả những điều nó lấy đi, cả những điều "xấu xa" nó mang tới, tôi vẫn nhận ra theo cách riêng của mình là mảnh đất này thật ra vẫn đang cho tôi. Đó là:


                Bạn bè - món quà to nhất tôi nhận được. Tôi có những người bạn mà tôi yêu quý họ bằng chính bản thân mình và đương nhiên, tôi luôn nhận được sự ấm áp, thân tình của điều mang tên tình bạn.


                Những trải nghiệm: có cả niềm vui - nỗi buồn. Niềm vui thì không phải bàn cãi bởi nó lấp lóa bằng nụ cười, niềm tin, bằng sự lạc quan... Còn những điều không may thì bản thân chúng để lại trong tôi vô số bài học và sự tích cực. Nhờ thế, tôi trưởng thành, tự tin và nhận ra ý nghĩa của chính bản thân mình, rằng mình có một giá trị riêng đáng quý.Những năm tháng ở Hà Nội, tôi đã học được điều này.


                Khi viết những dòng này, tôi nhớ: 
                     - Cái mát lạnh và khỏe khoắn mỗi sáng khi chạy xe dưới hầm đường bộ Kim Liên để tới trường. 
                     - Những chuyến đi, những vùng đất từng đi qua: màu xanh, màu vàng, màu của niềm vui khám phá...
                    - Cái cảm giác yên tâm từ những cái ôm, những vòng tay bạn bè.

                Để rồi, lúc nào tôi cũng khoe khoang rằng mình là một người may mắn. Và thật vậy, hôm nay tôi nhận được một niềm vui to đùng - một công việc đầy hứa hẹn tại nơi tôi sẽ về.

                Olala, cuộc sống thật đẹp.

    4 người thích bài viết này
    • Nếu ngày tận thế là có thật!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ tư, 12 Tháng 12, 2012 - 14:27
    • Giữa cuộc sống tươi đẹp và ngập tràn nắng ấm, niềm vui, có khi bạn sẽ nghĩ tôi “khùng” khi lảm nhảm về cái chết và sự hủy diệt hoặc “Cậu sẽ làm gì nếu không còn trên đời này nữa hoặc nếu ngày tận thế là có thật?”


      Có lẽ tôi chưa bao giờ tự đặt mình vào trạng thái đó, “nghĩ một ngày...

      Giữa cuộc sống tươi đẹp và ngập tràn nắng ấm, niềm vui, có khi bạn sẽ nghĩ tôi “khùng” khi lảm nhảm về cái chết và sự hủy diệt hoặc “Cậu sẽ làm gì nếu không còn trên đời này nữa hoặc nếu ngày tận thế là có thật?”


      Có lẽ tôi chưa bao giờ tự đặt mình vào trạng thái đó, “nghĩ một ngày mình sẽ rời xa thế gian này” để quyết định mình cần làm gì trong những tháng ngày còn lại và không phải hối tiếc khi đi xa...


      Nếu điều ấy là có thật, vậy là tôi chỉ còn 9 ngày nữa để được nghe tiếng cười nói của Mẹ, chỉ còn 9 ngày để tôi yêu thương và trân trọng hạnh phúc này. Chỉ còn thế, tôi có thể làm gì? Tôi sẽ ôm Mẹ ngủ, sẽ nói với Mẹ rằng “Mẹ ơi, con yêu Mẹ! Con yêu Mẹ nhiều lắm”, “và nếu một ngày con phải xa Mẹ, Mẹ ơi, con mong Mẹ bình an và hãy yên lòng về con Mẹ nhé”...


      Và anh tôi nữa, một người tôi rất thương yêu. Tôi sẽ cùng anh đi dạo và trò chuyện cùng anh, nhắn gửi hết đến anh những tâm tư, tình cảm trong lòng, để anh biết rằng, em gái anh yêu thương anh nhiều lắm, để anh vững vàng hơn trong cuộc sống này, để anh biết rằng tất cả mọi người đều yêu thương, quan tâm và lo lắng cho anh.


      Sẽ nấu những bữa cơm ngon để quây quần bên gia đình và làm tất cả những gì tôi có thể, sống trọn vẹn và hạnh phúc trọn vẹn với những người tôi thương yêu.


      Và còn một người nữa, một người trong lòng tôi...Tôi sẽ dũng cảm hẹn gặp anh và thổ lộ hết những tâm tư trong lòng...Nói rằng “Tôi yên ổn và tôi mong anh được bình an, hạnh phúc, mong anh trân trọng cuộc sống và mang lại hạnh phúc cho người anh đang yêu”...


      Được nói lời yêu thương và giành trọn yêu thương cho Mẹ, cho anh, cho gia đình là những điều làm tôi mãn nguyện, và có lẽ tôi không còn gì để hối tiếc nếu rời xa cuộc đời này...


      Cầu mong cho những người tôi thương yêu được bình an! “Chết an bình, tái sinh hỉ lạc!”

      Vậy còn bạn? Bạn sẽ làm gì nếu điều này xảy ra?

    1 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  http://www.youtube.com/watch?v=heN-4JkIjWI&feature=fvst

    5 tuổi trước  0

    • Nếu ngày tận thế 21/12/2012 là có thật, bạn sẽ làm gì?

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ sáu, 7 Tháng 12, 2012 - 10:56
    • Nếu ngày đó là có thật, mình sẽ làm thật nhiều điều cho những người mình yêu thương, sống hết mình, yêu thương hết lòng và sống không hối tiếc, sẽ ôm Mẹ ngủ thật bình yên và mong mọi điều bình an cho Mẹ và gia đình!

      Còn bạn, bạn sẽ làm gì cho người mình thương yêu?
      Nếu ngày đó là có thật, mình sẽ làm thật nhiều điều cho những người mình yêu thương, sống hết mình, yêu thương hết lòng và sống không hối tiếc, sẽ ôm Mẹ ngủ thật bình yên và mong mọi điều bình an cho Mẹ và gia đình!

      Còn bạn, bạn sẽ làm gì cho người mình thương yêu?

      Nếu ngày tận thế 21/12012 là có thật, bạn sẽ làm gì?

    1 người thích bài viết này
    • Vô cảm

    • Tạo bởi JANG NAM   từ Thứ tư, 5 Tháng 12, 2012 - 13:51
    • Rã rời.

      Em đã dành một buổi tối để lang thang qua những con đường của thành phố Phan Thiết, nhưng thay vì được ngồi sau lưng ai đó, chỉ còn lại cái balô thân thiết nhưng vô hồn…  Dĩ nhiên rồi, balô làm sao em ôm được.

      Em nhớ lần sau cùng em điên đảo như thế này đã lâu lắm rồi, điên đảo từ lúc yêu...

      Rã rời.

      Em đã dành một buổi tối để lang thang qua những con đường của thành phố Phan Thiết, nhưng thay vì được ngồi sau lưng ai đó, chỉ còn lại cái balô thân thiết nhưng vô hồn…  Dĩ nhiên rồi, balô làm sao em ôm được.

      Em nhớ lần sau cùng em điên đảo như thế này đã lâu lắm rồi, điên đảo từ lúc yêu và được yêu, để cái oan hồn chết dở của chính em năm nào tự nhiên sống dậy và hóa em thành một kẻ khó nhận ra được trong những ngày qua… Đặc biệt là hôm nay. Em thậm chí không thể đảm đương công việc…

      Quá yếu hèn.

      Mong ước một cơn mưa theo cái kiểu chọc cho tức mắt người đi đường, rơi từng hạt, buốt lạnh theo phong cách của một kẻ từ bỏ. Mọi thứ có vẻ đều quen thuộc nhưng em chưa kịp làm gì để giữ lại những thứ đó cho riêng mình. Em yếu đuối gom nhặt từng mảnh vỡ cảm xúc rơi vãi dọc con đường, dưới tán cây dương cạnh ghế đá công viên lạnh lùng, khiến em nhớ về những nơi em đã từng nhẫn tâm từ bỏ 1 ai đó. Nếu làm phép thống kê, đó là việc đáng thất vọng nhất em đã làm trong suốt 3 năm qua.

      Một bản kiểm điểm lại bản thân mình dĩ nhiên không kèm theo việc thay đổi hay khắc phục điều gì đã xảy ra, nhưng em vẫn cần phải cải thiện – bài học mới nhất cho bản thân – không nên phung phí tình cảm của người khác như vậy nữa.

      Lạnh lẽo…

      Khoảng trống sâu trong tâm hồn và bên cạnh em lúc này cần thời gian để vun đắp trở lại. Trong em chưa từng có khái niệm buông xuôi hay bỏ cuộc. Em có thói quen bước lên trên những khó khăn để sống và lần này …  là để yêu như thể em đã nghĩ về anh trong hàng loạt giấc mơ đẹp trước đó. Dù ngày mai trời có âm u hay đầy nắng, em vẫn sẽ sống êm đềm như những buổi cuối tuần thư thả mọi lần. Những con hẻm ngoằn ngoèo mà em đếm đến từng viên đá dọc đường đã và sẽ vẫn là những điều quen thuộc của em trong quá khứ và vài ngày dài kế tiếp. Một điều gì đó thật sự có giá trị đối với em, cũng là điều mà em sẵn sàng hi sinh và ra sức để bảo vệ, một ai đó thật sự quan trọng đối với em cũng sẽ là người mà em toàn tâm toàn ý nâng niu tựa như trước đây, em đã nâng niu những giấc mơ của mình.

      Đã lâu rồi em không còn thấy anh nữa, người em vẫn hay mơ thấy và …  chưa gặp lại lần nào, đủ để em hiểu được đã có một ai đó bước đến làm đúng vai trò của anh rồi…  Thế nhé, sẽ không tìm kiếm giấc mơ của mình làm gì nữa để dành cho những người xứng đáng được nghĩ đến thật nhiều.

      Chút mới mẻ sẽ gầy dựng lại trong em để phải đảm bảo rằng điều gì xảy ra đi nữa vẫn không thể làm em suy nghĩ tiêu cực hơn được.

      Em đã ổn, tạm tính cho đến lúc này.

       

      KEM YETY …!!

      Thật sự, tối nay muốn ngồi cùng một ai đó có thể dốc lòng mình được. Nhưng chỉ nhận được sự từ chối hay bận việc gì đó. Buồn một chút.

      Tấp vào Yety sau 30 phút rong ruổi ngoài đường… Vẫn vào đây như một thường bắt đầu từ hơn hai tháng nay, ngày nào cũng thế…

      Mỗi ngày đến đây đều được ghi lại như 1 kỉ niệm…

      Rồi cũng từ đây, mọi thứ cứ êm ả trôi đi, thoáng qua đây và rồi lại bay đâu mất, cẩu thả và lạnh lùng…  Em rút mình vào trong lớp vỏ bọc kín và dày, che chắn hàng chục lớp áo giáp như thể đi đánh bom cảm tử và chỉ quen với việc cầm giáo đâm thẳng mục tiêu.

      Giá trị của tình cảm thường hay bị người ta đặt sai về phương, chiều và độ lớn. Ngay cả chính bản thân người trong cuộc còn không thể xác định chính xác được rằng mình đã yêu thương ai bao nhiêu và như thế nào, gia đình, bạn bè và ai đó nữa. Nếu chỉ có một cách duy nhất để thử thách tình cảm như cái câu “muốn biết bạn thật sự thương yêu ai, hãy vô tình đánh mất người đó” thì chẳng bao giờ có một người nào em yêu thương có thể đến gần bên em được nữa.

      Vì thế, em vội vã nhưng vẫn có lí do cho riêng mình, em không muốn che giấu mình trước một ai dù người đó có là ai đi chăng nữa.

      Em đã nói sẽ thôi nghĩ về anh, nhưng cho tới khi ai đó tuyệt vời hơn anh đã xuất hiện trước mắt em, bản thân em đã không thể ngăn cản được mình.

      Em sẽ bỏ mặc cho cảm giác của mình lên tiếng… Vẫn ôm cây đàn dạo khúc nhạc mình yêu thích nhất …

    • Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà Ông Trời đã mang lại cho con!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ ba, 4 Tháng 12, 2012 - 16:10
    • Những năm tháng xa nhà đầu tiên là những tháng ngày con nhớ mẹ, nhớ bố và khóc rất nhiều. Mỗi lần con gọi điện để nghe giọng của mẹ, con òa khóc nức nở như đứa trẻ thiếu vắng mẹ. Con viết nhật ký, mỗi dòng, mỗi trang nhật ký của con viết về bố, về mẹ đều thấm đẫm nước mắt. Con đã làm...

      Những năm tháng xa nhà đầu tiên là những tháng ngày con nhớ mẹ, nhớ bố và khóc rất nhiều. Mỗi lần con gọi điện để nghe giọng của mẹ, con òa khóc nức nở như đứa trẻ thiếu vắng mẹ. Con viết nhật ký, mỗi dòng, mỗi trang nhật ký của con viết về bố, về mẹ đều thấm đẫm nước mắt. Con đã làm mẹ của con phải lo lắng cho con rất nhiều.

      Từ khi bố đi xa, còn chỉ còn lại mẹ. Cái cảm giác khi một người mất đi, chỉ còn lại một người thì người còn lại ấy là tất cả, quan trọng và ý nghĩa gấp bội, nên con càng trân trọng, yêu thương và muốn giữ thật chặt, không muốn xa rời mẹ.

      Với con, mẹ là tất cả, mẹ vừa là mẹ, vừa là bố, vừa là một người bạn lớn thân thiết nhất của con. Những tháng năm sinh viên, con bộn bề với chuyện học hành và những cảm xúc đầu đời chớm đến, mẹ biết điều đó, biết tình cảm và những rung động của con, biết đó chỉ là một tình cảm "đơn phương" mà con dành cho cậu ấy. Mẹ động viên con hãy sống thật tốt, thật vững vàng và mạnh mẽ giống như "cây xương rồng" mà cậu ấy tặng con. Mẹ - thiên sứ tình yêu, đã thay con chăm sóc nó khi con đi học vắng nhà.

      Rồi đến một ngày người bạn ấy và bạn con yêu nhau, con đã buồn biết mấy. Mẹ đã động viên con thật nhiều. Đêm nằm bên mẹ, con khóc, nước mắt con chảy dài. Mẹ đã ôm con, vỗ về và lau nước mắt cho con. Lúc ấy, con ấm lòng thực sự, chỉ có mẹ yêu thương con nhất trên đời.

      Tiếp theo những biến cố trong gia đình, khi ông, bà mất đi, mẹ con lại gồng gánh thêm nhiều trách nhiệm nặng nề trên đôi vai gầy. Con tự thầm hứa sẽ cố gắng học thật tốt, sẽ cố gắng tích lũy thật nhiều kiến thức, hiểu biết và các mối quan hệ xã hội khi còn là sinh viên để sau này ra trường con có thể cùng mẹ gánh vác. Và con đã cố gắng thật nhiều, thật nhiều để mẹ luôn tự hào về con.

      Tháng lương đầu tiên khi đi gia sư, con đã gửi về biếu mẹ, dù chỉ rất nhỏ nhặt, và mua đồ thắp hương cho bố, ông bà, mua quần áo cho các cháu, mẹ đã mừng vui nhiều lắm. Mẹ tự hào về con và mẹ khoe với dì là con đã đi làm và mua quà cho mẹ. Lúc ấy, con thực sự hạnh phúc, hạnh phúc vì con làm mẹ vui lòng. Với con, dường như mang lại niềm vui cho mẹ là điều con hạnh phúc và sung sướng nhất. Con vui khi mẹ cười và tự hào về con, ngay cả khi con buồn, con khóc con cũng luôn hạnh phúc vì mẹ ôm con vào lòng, gối đầu cho con ngủ và vỗ về thương yêu con.

      Những khi con ốm, con đau, con không có mẹ ở bên, con cố gắng chịu đựng, có những lúc con vừa khóc vừa kêu "Mẹ ơi, cứu con". Những lúc ấy con đau lắm, con chỉ muốn có mẹ ở bên con. Những lúc ấy hai hàng nước mắt con trào ra vì đau, vì xúc động khi có mẹ chăm sóc, mẹ sẽ lau nước mắt cho con và bảo "Không việc gì phải khóc, uống thuốc rồi nó sẽ khỏi thôi"… Có lần con ngã xe, đêm đó, vết thương sưng tấy lên và con bị sốt, con đau lắm, không ngủ được. Mẹ đã thức cùng con, xoa bóp rồi chườm đá cho con… Đôi tay mẹ nhẹ nhàng, chậm rãi vì sợ con đau, mẹ vừa chườm vừa thổi vào vết thương vì sợ con đau… Rồi mẹ nằm bên cạnh, mẹ xoa lưng, vỗ về cho con ngủ để quên cái giấc đau buổi đêm… Con gái 25 mà mẹ vẫn chăm sóc như thế!

      Mẹ của con đã luôn hi sinh và yêu thương con hết mực. Mẹ vẫn luôn như thế, hi sinh tất cả vì con. Với con, mẹ là tất cả cuộc đời. Những lúc mẹ ốm con lại càng lo sợ, sợ mẹ ốm, sợ mẹ đau, con lo. Con sợ một ngày mẹ không còn trên thế gian này nữa, con không còn mẹ để làm động lực cho con cố gắng mỗi ngày. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà bố đã để lại cho con khi bố đi xa, là người mẹ vĩ đại, một tình thương lớn, người bạn lớn và yêu thương con nhất trên cuộc đời này. Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con và nuôi dưỡng con, yêu thương con trọn vẹn từng ngày! Con hạnh phúc và tự hào vì là con của bố mẹ!

      Vì thế, mẹ yêu quý của con, mẹ phải luôn khỏe mẹ nhé. Con luôn cầu mong những điều bình an, sức khỏe đến với mẹ, con mong mẹ của con được an vui tuổi già bên các con, các cháu. Con gái vẫn luôn cố gắng, vẫn cố gắng từng ngày để được bên mẹ nhiều hơn, yêu thương mẹ thật nhiều và con trân trọng, nâng niu những phút giây con bên mẹ. Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, con cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con!

    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  http://vnexpress.net/gl/cpm/mai-am-trong-toi/2012/12/me-la-mon-qua-tuyet-voi-nhat-ong-troi-cho-con/

    5 tuổi trước  0

    • Viết cho những yêu thương đong đầy!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ hai, 3 Tháng 12, 2012 - 09:25
    • Viết cho cậu, về những ký ức ngày xưa giữa chúng ta, thời còn đi học. Những kỷ niệm vẫn không phai nhòa theo năm tháng. Chúng ta đã lớn và trưởng thành, nhưng những cảm xúc về cậu vẫn còn vẹn nguyên và tươi mới như thuở ban đầu.

      Chúc cho cậu, bạn tớ một gia đình hạnh phúc, ngập tràn thương yêu...

      Viết cho cậu, về những ký ức ngày xưa giữa chúng ta, thời còn đi học. Những kỷ niệm vẫn không phai nhòa theo năm tháng. Chúng ta đã lớn và trưởng thành, nhưng những cảm xúc về cậu vẫn còn vẹn nguyên và tươi mới như thuở ban đầu.

      Chúc cho cậu, bạn tớ một gia đình hạnh phúc, ngập tràn thương yêu và thành công trong cuộc sống. Chúng mình vẫn mãi là bạn, bạn tốt của nhau!
       
      Chẳng biết từ khi nào tớ quý cậu thế nhỉ, cậu bạn thân của tớ. Chắc từ khi tớ học cùng cậu, ấn tượng về một cậu bạn thông minh nhưng cũng ngỗ ngược, táo bạo chẳng kém. Chắc tại vì cá tính mạnh mẽ của cậu nên tớ thấy quý cậu.
      Buổi chiều giáng sinh, cậu rủ tớ về nhà cậu, ăn tối, rồi cả lớp cùng hẹn ở nhà cậu và đi nhà thờ, vui lắm đây mà.
       
      Nhưng… tiếc quá à… tớ phải ở nhà. Buổi chiều khi tan học, cậu đợi tớ ở cổng trường để đón tớ về nhà cậu, nhưng chẳng hiểu sao trông thấy cậu, tớ vừa vui mừng, sung sướng lại ngại ngùng, tớ tránh mặt cậu…
       
      Thế là cậu phải chạy ra tận nhà xe để gặp tớ, cậu thuyết phục, nài nỉ tớ đi chơi cùng cả lớp, nhưng tớ cứ chối hoài. Cậu thất vọng, cậu bảo: “Vậy cậu cứ về nhà đi, tối sẽ có người đến đón cậu”. Ừ, tớ bảo “thôi mà, tớ không đi được đâu, cậu đừng đón nhé, mất công lắm, cả lớp cứ đi chơi vui vẻ đi mà”, nhưng trong lòng tớ thì muốn thế lắm cậu à…

       
      Dạo này, tớ khóc nhiều quá. Sự ra đi của Bố làm tớ bị mất mát, tổn thương rất nhiều, và cậu đã luôn động viên, chia sẻ với tớ. Thấy tớ khóc, cậu đến bên cạnh và nói chuyện, cố để tớ cười, nhưng tớ không cười được cậu à… Cậu và mấy bạn nam nữa đến nhà tớ, động viên để tớ đi học trở lại, còn mấy ngày nữa là thi tốt nghiệp rồi. Rồi dạo đó, cứ ngày nào được nghỉ, cậu và lớp lại đến nhà tớ an ủi, động viên Mẹ và tớ.
       
      Cậu tặng tớ chậu xương rồng cậu quý nhất. Tớ đã vui lắm. Mẹ bảo tớ hãy vững vàng và mạnh mẽ, bản lĩnh như chậu xương rồng ấy. Một lần tớ khóc quá, cậu viết cho tớ một lá thư. Lá thư đầu tiên của cậu dành cho tớ, tớ vẫn nhớ và thuộc lòng nó, đến bây giờ vẫn giữ nó: “T có biết vì sao tớ tặng cậu cây xương rồng đó không? Tớ có nhiều cây, nhưng đó là cây mà tớ quý nhất. Vì tớ chăm sóc nó từ nhỏ, nó là cây con của một cây Mẹ. Khi tớ chuyển chậu cho nó, không may để cây bị úng và chết, nó chỉ còn mỗi một cái mầm duy nhất. Bình thường một cây xương rồng như thế không thể sống được, nhưng nó vẫn sống. Cậu thử sống như cây xương rồng đó xem, cố lên nhé!”.

       
      Từ khi học đại học, cậu và tớ hay online, hay nói chuyện, sẻ chia. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, Ông tớ lại ốm và đi xa. Vết thương cũ chưa lành, lại đau thêm một vết thương lớn. Tớ lại khóc. Từ ngày ấy, tớ có thói quen viết nhật ký. Năm đầu tiên là cả một bộ sưu tập những cuốn sổ nhật ký. Và từng ấy cuốn sổ, đều có tên cậu. Nhiều ngày buồn quá, tớ online và chờ cậu, thấy cái nick quen thuộc sáng đèn mừng như thể gặp Bụt, có khi kể chuyện vui, có khi lại kể chuyện buồn, vừa kể vừa khóc nhè.
       
      Cứ thế năm đầu đại học của tớ luôn có cậu sẻ chia và cậu đem đến cho tớ thật nhiều tiếng cười, mặc dù cả năm tớ chỉ gặp cậu có vài lần.
       
      Và tớ quý cậu, chắc biết ơn nhiều hơn, thần tượng nhiều hơn là tình yêu. Lòng biết ơn, sự quý trọng còn lớn hơn rất nhiều so với một tình cảm đầu tiên ấy. Tớ vẫn thấy thế, tớ quý cậu nhiều hơn cậu tưởng đó…
       
      Thật vui, và may mắn khi trong cuộc sống này mình luôn có những tình cảm đẹp, tình bạn đẹp như vậy... Nếu mỗi ngày gặp bạn là một cảm xúc khác, mỗi lần trò chuyện là một sự hào hứng, vui vẻ thì tình bạn ấy thật “tri kỷ” và “đặc biệt”... Và tất nhiên, vì nó đẹp và vẫn vẹn nguyên, tươi mới như thuở ban đầu.
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Link bài: nld.com.vn/20121203090325231p1017c1285/khi-tri-ky-la-ban-khac-phai.htm

    5 tuổi trước  0

    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Tiếc là bài đã bị cắt gọt hơi nhiều :), vẫn thích nguyên bản hơn!

    5 tuổi trước  0

    • SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY

    • Tạo bởi Khánh Linh  từ Thứ hai, 5 Tháng 11, 2012 - 09:25
    • Bạn làm thế nào đây?

      Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đạt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới...

      Bạn làm thế nào đây?

      Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đạt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tồt nhất cho chính mình.
      Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
      Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sông cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
      Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa. Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau. Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm. Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là niú giữ thật chặt, còn cách tốt nhất để giữ tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh. Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.

      Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.
      Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng. Bạn chớ phí phạm thời gian hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phài là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
      Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế chúng ta gọi đó là tặng phẩm (*).

      * Chú thích: Present -cách chơi chữ trong tiếng Anh- có nghĩa là hiện tại, đồng âm với tặng phẩm.

    3 người thích bài viết này