Cửa sổ phản ánh

Trên 297606 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 15 nhật ký   
  • album/2015/2015-01/2015-01-20/user219637/1421758807-8833-2015-01-20-20-00-07.jpg
    Thefloatingheart  thành viên mới vào rồi thành viên mới lại ra đi *^_^*

    2 tuổi trước  0

    • Gửi anh người em mới quen trong một lần lang thang trên mạng !

    • Tạo bởi Như Thùy  từ Thứ năm, 17 Tháng 10, 2013 - 12:12
    • Tưởng chừng như đã quen rất lâu rồi nhưng giờ đây ... em dấu cho riềng em biết một nỗi buồn sâu thẳm, nó chưa hẳn đã là một vết thương sâu, sẽ lành nhanh những vẫn để lại sẹo anh ạ, dù thế nào đi nữa em cũng cám ơn anh đã cho em những phút giây tưởng như ... đó ! chúc anh luôn vui vẻ hạnh phúc ! chúc cho những gì tốt...

      Tưởng chừng như đã quen rất lâu rồi nhưng giờ đây ... em dấu cho riềng em biết một nỗi buồn sâu thẳm, nó chưa hẳn đã là một vết thương sâu, sẽ lành nhanh những vẫn để lại sẹo anh ạ, dù thế nào đi nữa em cũng cám ơn anh đã cho em những phút giây tưởng như ... đó ! chúc anh luôn vui vẻ hạnh phúc ! chúc cho những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với anh ! 

      cám ơn anh ! cám ơn likeyou !

    5 người thích bài viết này
    album/2014/2014-11/2014-11-07/user215489/1415338531-3900-2014-11-07-12-35-31.jpg
    tranthien  neu la a chac ko de e buon
    chuc e hp

    3 tuổi trước  0

    • anh nhé !

    • Tạo bởi Như Thùy  từ Thứ tư, 16 Tháng 10, 2013 - 23:20
    • "Anh đưa em theo với,cầm tay em và dẫn lối, đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời "

      "Anh đưa em theo với,cầm tay em và dẫn lối, đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời "

    5 người thích bài viết này
    Doanvinhthinh Trinh  Mình cùng lắm tay em nhe

    3 tuổi trước  0

    album/2014/2014-10/2014-10-10/user138116/1412913663-8120-2014-10-10-11-01-03.jpg
    NGUYỄN VĂN QUỚI  chưa gì sao thấy dạy trai quá vậy em ?

    3 tuổi trước  0

    • Người Bạn Tri Kỷ

    • Tạo bởi love_you  từ Thứ tư, 16 Tháng 10, 2013 - 18:08
    • Em đang buồn hay cô đơn? em độc thân hay có gđ nhưng ko hạnh phúc?

      Nếu em đang cần 1 bờ vai để an ủi hay chia sẻ tâm sự giúp em vui và có nghị lực hơn trong c.sống, hay đơn giản chỉ là 1 đối tác an toàn để đáp ứng những khát khao thầm kín cháy bỏng trong em thì hãy làm bạn với anh nhé...chúng mình cùng nhau tận hưởng những...

      Em đang buồn hay cô đơn? em độc thân hay có gđ nhưng ko hạnh phúc?

      Nếu em đang cần 1 bờ vai để an ủi hay chia sẻ tâm sự giúp em vui và có nghị lực hơn trong c.sống, hay đơn giản chỉ là 1 đối tác an toàn để đáp ứng những khát khao thầm kín cháy bỏng trong em thì hãy làm bạn với anh nhé...chúng mình cùng nhau tận hưởng những điều thú vị mà mình xứng đáng được hưởng trên thế gian này !

    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-06/2014-06-29/user58694/1404032698-5501-2014-06-29-16-04-58.JPG
    xuong rong trang  hehe coi chừng bị dụ nhe các mem....(xin đừng giận vì V chọc vui thôi)

    3 tuổi trước  1

    album/2015/2015-07/2015-07-17/user227163/1437149391-8760-2015-07-17-16-09-51.jpg
    tranhung  Anh được không?

    2 tuổi trước  0

    • Nhắm mắt để yêu

    • Tạo bởi JANG NAM   từ Thứ bảy, 5 Tháng 1, 2013 - 08:40
    • Sau cuộc điện thoại với bạn, mình tự hỏi: chúng ta nên yêu thế nào cho phải?

      Thời sinh viên ấy, chúng ta đã sống bằng trọn vẹn trái tim mình. Mọi cảm xúc đều đến đáy và đến đỉnh. Tình yêu đến với mỗi đứa bằng một con đường riêng, mang một hương vị khác nhau: đứa ngọt ngào trong chiều...
      Sau cuộc điện thoại với bạn, mình tự hỏi: chúng ta nên yêu thế nào cho phải?

      Thời sinh viên ấy, chúng ta đã sống bằng trọn vẹn trái tim mình. Mọi cảm xúc đều đến đáy và đến đỉnh. Tình yêu đến với mỗi đứa bằng một con đường riêng, mang một hương vị khác nhau: đứa ngọt ngào trong chiều chuộng, đứa nỗ lực dựng xây, đứa hồn nhiên đón nhận đến từng tế bào, và cũng có đứa giấu tình yêu vào một ngăn khoá trong niềm kiêu hãnh đến đau đớn...

      Rồi sau đó thì sao?

      Gần 10 năm đã qua đi, những cô sinh viên ngày ấy đã trở thành ai? Ừ, thì thành những người vợ, người mẹ. Câu trả lời nhẹ tênh như thế ai cũng biết. Chỉ là mình muốn hỏi bản thân chúng mình đã trở thành ai? "Vợ" và "mẹ" là định danh theo các mối quan hệ (những mối quan hệ tối quan trọng), nhưng có phải bản thân chúng mình, cái bản ngã ngày xưa ấy đã biến tan mất rồi?

      Chúng mình gọi cho nhau trong những cuộc điện thoại thưa nhặt, và mình có thể thấy rõ trái tim chúng ta đã mệt rồi, mệt đến mức có khi nó chẳng còn đập trong cơ thể ta nữa. Ta hỏi nhau về công việc, về gia đình, về con cái... Và, khi nhìn vào trong lồng ngực, một lúc nào đó nó chỉ còn là một khoảng trống không. Ta cũng đã quen với điều đó, hoặc lờ đi không thấy, và tiến lên phía trước với hối hả những lo toan không bao giờ được lấp đầy!

      Mình vừa thở dài đấy!

      Bạn sẽ bảo là mình ích kỉ. Mình cũng không biết nữa! Nhưng mình quan niệm chúng ta là những ngọn đèn tự sáng. Mỗi người là một ngọn đèn và nó phải có hạnh phúc để tự sáng lên. Có những khi, ngọn đèn của ta đứng giữa đèn chồng to lớn, đèn con xinh xắn, đèn bố uy nghi và đèn mẹ hiền từ; ta nỗ lực thắp những ngọn đèn ấy lên bằng giọt dầu cuối cùng của mình và được hắt sáng từ đó. Nhưng bạn ơi, lẽ nào bạn không thấy ánh sáng ấy vẫn là ngoài thân ta, không thuộc về ta? Còn tự thân ta là bóng tối đã dày lên ám ảnh?

      Mình sợ cái ánh sáng nhuộm từ bên ngoài, mình muốn chúng ta sáng lên bằng cái bấc của mình. Nói cách khác, ta hãy giữ giọt dầu cuối cùng trong ngọn bấc, sau khi đã trao đi không toan tính, dù chỉ đề bừng lên trong khoảnh khắc...

      Ý nghĩ thì rành mạch thế đấy, nhưng cuộc sống có bao giờ là một cái thước kẻ cho chúng ta chia vạch dễ dàng đâu bạn! Và mỗi ngày qua, ta lại mất đi một chút mình trong cả nụ cười và nước mắt, trong khao khát hiến dâng và nỗi ngậm ngùi tan chảy...







      Từ đó sẽ dẫn đến sự nửa vời!

      Chúng ta đều biết bài thơ Nửa vời ấy. Mỗi ngày qua, ta lại viết thêm một dòng nữa trong bài thơ dài bất tận ấy!

      Vốn dĩ cuộc sống là như thế hay bản thân ta như thế? Mình đã đọc một câu này: "Bản thân cuộc sống là hết sự thoả hiệp này đến sự thoả hiệp khác". Đó là lời phán xét hay thứ tha hả bạn? Mình không biết!

      Mình chỉ biết rằng ta không thể yêu trong trạng thái mắt nhắm mắt mở được. Hoặc là ta phải nhắm hết lại, hoặc là cùng mở to ra, nhất định phải thế!

      Chúng mình đều đã sấp ngửa mà đi, với một mắt khép và một mắt mở...

      Chỉ có bạn là không!

      Chỉ riêng điều ấy đã khiến bạn vĩ đại hơn cả bọn, cái bọn vẫn lo lắng cho bạn, phân tích tình hình của bạn bằng những cuộc điện thoại sau lưng bạn ấy! Mình cũng là một trong "bọn" đó!

      Nên khi gọi cho bạn, mình cũng rón rén lắm. Nhưng sau đó mình đã thở phào nhẹ nhõm!

      Bạn dũng cảm lắm! Bạn đã dám yêu bằng trọn vẹn trái tim mình! Ừ thì bạn sẽ thành một người mẹ đơn thân, nhưng điều đó có là chi , bởi bạn đã có được người đàn ông duy nhất bạn yêu, theo một cách nào đó! Bạn sẽ bế trên tay kết quả viên mãn của tình yêu. Lúc ấy, nụ cười của bạn không hề có dấu vết của sự nửa vời!

      Mình chỉ muốn nói với bạn thế này: Hãy tiếp tục nhắm mắt để cảm nhận hương vị của tình yêu, để tình yêu ấy đổ dầu trong ngọn bấc trái tim bạn, đừng mở mắt ra, và nhất là đừng mở một con mắt!

      Mặt trời vẫn chói gắt, đường đi vẫn gập ghềnh, khó khăn vẫn giăng lối; nhưng đừng mở mắt để thấy chúng, để trái tim thủng thêm nhiều lỗ. Nhắm mắt và yêu sẽ cho bạn niềm hạnh phúc tuyệt đối và thuần khiết, bạn của tôi!

      P/S: Viết những dòng này cho bạn trong ngày thứ hai của chuyến đi công tác Cao Bằng. Một buổi sáng trong trẻo. Vẫn hi vọng bạn sẽ đọc được!

    • Hà Nội, vắng anh!

    • Tạo bởi Xuan Duong   từ Thứ sáu, 4 Tháng 1, 2013 - 13:51
    • Em là một đứa con gái vô cùng khó hiểu, em bướng bỉnh và cố chấp, em có thể nào ngọt ngào với anh trong phút trước, phút sau đã lạnh lung quay đi. Em hay cười, hay nói, cả trong những lúc trong lòng em đang khóc, đang gào thét. Điều đầu...

      Em là một đứa con gái vô cùng khó hiểu, em bướng bỉnh và cố chấp, em có thể nào ngọt ngào với anh trong phút trước, phút sau đã lạnh lung quay đi. Em hay cười, hay nói, cả trong những lúc trong lòng em đang khóc, đang gào thét. Điều đầu tiên mọi người thấy em đó là nụ cười rạng rỡ. Nhưng chẳng ai biết đằng sau đó là gì, là như thế nào? Con người em là vậy…

      Khó đoán, nhưng chắc hẳn là không phức tạp đến nỗi đâu..

      Liệu anh có đủ kiên nhẫn với một đứa như em không?

      Em yêu anh! Yêu mất rồi, mặc dù anh là người đã nói với em “Anh chỉ có một trái tim, một nửa dành cho em, nữa còn lại dành cho ngành”. Mặc dù, anh đã nói “yêu anh, không được so sánh. Vì anh không có nhiều thời gian cho em. Không được tủi thân, vì anh không quan tâm em được nhiều. Yêu anh, em phải làm “hậu phương vững chắc cho anh”, yêu anh em sẽ có nhiều thiệt thòi. Vì em đã từng nói, ước mơ của em là những chuyến đi, em thích phiêu bạt. Còn anh thì ngược lại, anh thích một người con gái đảm đang, hiền thục, một người biết chăm lo cho gia đình”. Dù vậy, chúng ta vẫn gặp nhau, và chúng ta đã yêu và em vẫn gật đầu.

      Em không suy nghĩ gì nhiều, em cũng không dám chắc tương lại mình như thế nào nữa. Em không dám nghĩ đến. Chỉ biết, hiện tại em đang yêu, được yêu. Em là một đứa bướng bỉnh, anh biết đấy. Nghĩ là làm, và làm theo ý mình. Đúng như anh luôn bảo, “Em hư lắm mình ạ!”

      Thời gian mình quen nhau vẫn tính được bằng ngày anh nhỉ, nhưng em không thể phủ nhận được tình cảm của em. Em mặc kệ ai nói, ai nghĩ, ai bàn tán em cũng kệ. Mặc kệ quá khứ hay tương lại. Mặc kệ tất cả. Em chỉ quan tâm đến em và anh thôi mình ạ.

      Yêu là gì nhỉ? Là một cảm giác khó diễn tả lắm. Em không định nghĩa được nó. Nhưng em biết em đã yêu.

      Yêu anh, em cảm nhận được nỗi nhớ nó như thế nào. Nhưng em vẫn bướng, chẳng bao giờ nói ra cảm xúc của mình với anh. Nhớ, nhưng chẳng ai biết em đang nhớ. Buồn chẳng ai biết em đang buồn. Em khóc cũng không ai biết. Vì nụ cười của em dấu đi hết mọi thứ. Vì em không muốn anh cũng như em, vì em biết mình không có nhiều thời gian cho nhau.

      Có nhiều lúc, em nhớ cồn cào, chẳng tập trung làm được gì cả. Lúc đấy chỉ muốn lao ngay đến chỗ anh được nhìn thấy anh thôi cũng đủ. Được anh ôm vào lòng thôi cũng đủ. Hay chỉ cần được anh nhắn tin, hay gọi điện thôi cũng được. Nhưng nhiều lúc, một sự quan tâm nhỏ nhoi thế cũng quá xa xỉ với mình anh nhỉ. Em biết, và em chấp nhận điều đó rồi. Nên chẳng bao giờ anh biết em nhớ anh và yêu anh đến nhường nào.

      Hôm qua thôi, anh được nghỉ. Trước khi anh về anh muốn gặp em. Nhưng em không biết em đã làm gì nữa. Em đã không gặp anh. Mặc dù, trong lòng em rất muốn. Nếu em bớt chút thời gian ra, em vẫn đi gặp anh được. Nhưng em đã không làm thế. Để rồi sau đấy, khi anh lên xe về quê. Nước mắt em lại rơi. Chẳng biết em nghĩ gì nữa rồi?

      Để rồi em không làm được việc gì ra hồn hết. Nhiều lúc em mâu thuẫn vậy đó. Khó hiểu, kì cục lắm mình yêu ạ.

      Thật đúng, khi ai đó nói “quá khó để làm ai đó yêu mình. Và càng khó hơn khi bắt mình ngừng yêu ai đó”.

      Clover Sad!

    2 người thích bài viết này
    • Ê NHÓC,TAO YÊU MÀY♥

    • Tạo bởi Huyen ngoc  từ Thứ sáu, 4 Tháng 1, 2013 - 13:44
    • Tao với mày chơi thân từ hồi còn bé xíu. Tao luôn là đứa tranh ăn với mày mỗi khi mày có cái gì đấy. Mày luôn là đứa khóc nhè mỗi khi bị tao bắt nạt. Tao với mày cứ hồn nhiên như thế lớn bên nhau không chút muộn phiền.
      5 tuổi
      Tao với mày học chung mẫu giáo. Mày vẫn hiền như ở nhà và tao thì vẫn bắt...

      Tao với mày chơi thân từ hồi còn bé xíu. Tao luôn là đứa tranh ăn với mày mỗi khi mày có cái gì đấy. Mày luôn là đứa khóc nhè mỗi khi bị tao bắt nạt. Tao với mày cứ hồn nhiên như thế lớn bên nhau không chút muộn phiền.
      5 tuổi
      Tao với mày học chung mẫu giáo. Mày vẫn hiền như ở nhà và tao thì vẫn bắt nạt mày đều như cơm bữa.
      Một buổi trưa tao không thấy mày đâu, hơi thắc mắc nên tao chạy loanh quanh tìm. Thật bất ngờ khi tao thấy mày đang bị mấy thằng con trai lớp bên bắt nạt. Không chút suy nghĩ tao tức xông ra đánh cho bọn kia một trận, kết quả là sau một hồi dần tao tơi tả bọn kia bỏ đi còn mày thì đột nhiên òa khóc nức nở

      - Im, tao quát!
      - Cảm ơn, mày lí nhí nói rồi lại khóc thút thít.
      - Im đi, không được khóc nữa nghe chưa. Mày là của tao cơ mà, chỉ có tao được bắt nạt mày thôi nghe chưa, không được để đứa khác bắt nạt, tao mạnh miệng.

      - Ừ, mày cười rồi chạy đến ôm chầm lấy tao.
      - ...Đến giờ tao vẫn chưa thể quên được khuôn mặt tỉnh bơ của mày khi bị bọn kia bắt nạt nhưng đến khi tao bị đánh thì mày lại khóc như thể là mày bị đánh. Đến giờ tao cũng vẫn chưa quên được cái ôm đến nghẹt thở có một không hai của mày. Ngày bé dại.
      10 tuổi
      Tao với mày lại học chung lớp, ngồi chung bàn. Mày là lớp trưởng gương mẫu, ngoan hiền, xinh xắn nên được thầy cô và bạn bè quý mến. Tao là “bàn trưởng” quậy phá, nghịch ngợm cho dù cô nói tao học "cũng được". Mày tham gia nhiều hoạt động của trường của lớp đến nỗi mày và tao chẳng còn thời gian đi về với nhau. Tao vẫn rất “ghét” mày cái lần mày cho tao leo cây 2 tiếng đồng hồ ngoài nắng. Để đền bù cho sự “thiệt hại” của tao mày đã hẹn ăn kem chiều thứ 7, tao có nhiệm vụ mua kem và mày có nhiệm vụ đến đúng giờ.
      - Nhớ đến đúng hẹn đấy nghe chưa,tao nhắc nhở.
      - Ừ,nhớ rồi mày nhắc lại.Tao hí ha hí hửng mua kem và đợi mày ở công viên gần nhà,đợi đến chảy cả kem mà mày không thèm ra nên tao đành phải xử cả 2. Tao đứng đợi mày mãi như thằng ngố đến nỗi hội trong xóm bảo tao dở hơi cứ đứng một mình lảm nhảm. Tao quyết định giận mày,can tội lỗi hẹn.
      Ngày hôm sau, tao ương bướng không chịu ra khỏi giường thì mày mang kem đến dỗ dành tao. Tao tính cương quyết giận cho mày sợ thì nước mắt của mày lại trực trào ra. Tao đành giơ tay đầu hàng vô điều kiện. Hóa ra hôm qua mày bị ốm. 
      Kỉ niệm ngọt.
      15 tuổi
      Tao với mày học chung trường, mỗi tội khác lớp. Mày vẫn cứ là lớp trưởng, vẫn cứ ngoan hiền và ngày một xinh hơn. Mày không biết từ lúc nào đã trở thành chủ đề bàn tán của hội con trai, trong mắt chúng nó mày dễ thương cực kì.
      Một chiều, mày nhận được lá thư tỏ tình của một anh lớp trên trong hộc bàn. Mày phân vân không biết làm sao nên quyết định quay sang hỏi quân sư quạt mo là tao.
      - Tao nhận được một lá thư tỏ tình mày ạ, mày thẹn thùng kể.
      - Kệ mày chứ, việc của mày cơ mà, tao thờ ơ trả lời và lại tập trung vào màn hình máy tính.
      - Tao cũng hơi thích anh ấy, mày lại ngập ngừng.
      - Thế thì tiến tới đi còn gì nữa, tao đáp chả gọn lỏn.
      - Mày sẽ không sao nếu tao với anh ấy thành một đôi chứ, một lần nữa mày ngập ngừng.
      - Ừ, tao cảm thấy tao trả lời hơi nhanh cho câu hỏi của mày, có một chút gì đó hụt hẫng. Nhưng thằng nhóc mới lớn và ham chơi như tao chưa biết gọi nó là gì nên tao quyết định bỏ qua.
      Mày và anh lớp trên thành người yêu thật, một cặp khá đẹp đôi trong mắt mọi người. Tao theo một cách nào đó cũng có cho mình nàng gà bông đáng yêu. Và theo một cách nào đó tao với mày dần xa nhau. 
      Kí ức trôi nhanh.
      18 tuổi
      Thật bất ngờ khi tao và mày cùng đăng kí một trường đại học, cùng một khoa. Bất ngờ hơn là khi tao nhận ra mày cùng lớp với tao. Thoáng có chút ngượng ngùng giữa tao và mày. Tao sau một năm đã chia tay với nàng gà bông còn mày thì tao nghe đâu mày cũng thế.
      Buổi học đầu tiên, tao đến khá sớm và bò lăn ra bàn ngủ.
      Buổi học đầu tiên, mày ngồi cạnh tao từ bao giờ tao còn không biết, chỉ biết là khi tao tỉnh dậy cả lũ con trai trong hội trường quay ra nhìn.
      - Chào, mày bất ngờ lên tiếng.
      - Ờ chào,mày vẫn khỏe chứ,mày với anh kia sao rồi, tao vờ hỏi như không biết gì.
      - Tao với anh ấy chia tay hồi 11, mày dứt khoát.
      - Còn mày thì sao?
      - Tao cũng thế,tao đáp vu vơ trong khi cố giả vờ tập trung vào bài giảng.
      - Cuối giờ đi ăn kem chứ, mày ngại ngùng đề nghị.
      - Ừ, tao vừa ngáp vừa trả lời tỏ ý miễn cưỡng nhưng trong lòng bỗng nhiên thấy thật vui.Không biết có phải tao nhìn nhầm không nhưng trong một giây nào đó tao thấy mày mỉm cười khi nghe câu trả lời của tao. 
      Ấm lòng.
      20 tuổi
      Tao với mày vẫn cứ hồn nhiên như thế, vẫn là tao bắt nạt mày, vẫn là mày ân cần mỗi khi tao ốm. Kí ức không còn trôi nhanh như những ngày tao với mày cách xa, kí ức giờ đây là một cuốn phim quay chậm, thật chậm, ghị lại những kí ức đẹp nhất của hai con người.
      Mày vẫn sang nhà tao chơi vào mỗi buổi chiều, không quên cầm theo một cái gì đấy cả hai đứa cùng thích để nhâm nhi. Vẫn theo thói quen, tao dán mắt vào cái máy tính còn mày thì nhẹ nhàng đọc sách và thỉnh thoảng vẫn không quên thêm vài câu bình luận mà không cần biết tao có nghe hay không. Không gian tràn ngập bởi những tia nắng nhẹ nhàng.
      - Ê, tao gọi mày.
      - Ừ, gì thế, mày đáp trả nhưng vẫn chú tâm vào đọc sách.
      - Ê nhóc, tao quay ra tỏ vẻ bực mình.
      - Cứ nói đi tao nghe, mày vẫn nhất quyết không chịu rời quyển sách.
      - Ê nhóc, tao yêu mày có biết không, tao nói để rồi vội vàng quay đi vì ngại.
      - Ừ tao biết mà, mày mỉm cười, ngước lên đáp.


      - Vì tao cũng yêu mày.
      Không hiểu có phải do tình cờ hay đó là sự sắp đặt của ai đó tao quay ra nhìn mày đúng lúc mày ngước lên đáp. Tao, thằng con trai chuyên môn bắt nạt mày, đỏ ửng mặt vì ngượng và hạnh phúc. Mày, đứa con gái chuyên môn bị tao bắt nạt, nở nụ cười tinh quái, lém lỉnh và không quên ném vào tao cái gối.
      Chiều nhẹ nhàng trôi, nắng bên hiên nhà cứ mãi dịu dàng rồi chìm dần vào khoảng không, đâu đó có hai con người với một niềm hạnh phúc thật riêng.♥

    • CHUYỆN TÌNH BÚP BÊ

    • Tạo bởi JANG NAM   từ Thứ sáu, 4 Tháng 1, 2013 - 13:40
    • rong tủ kính của cửa hàng ông Cupiter có trưng bày hai con Búp bê một trai, một gái rất xinh xắn. Trên chiếc áo vest màu đen của Búp Bê trai và chiếc váy trắng lộng lẫy, tinh khôi của Búp Bê gái đều có thêu hai chữ lần lượt là “Hap” và  “Py” màu đỏ vô cùng tinh xảo.Gương mặt ngời lên vẻ hân hoan và...
      rong tủ kính của cửa hàng ông Cupiter có trưng bày hai con Búp bê một trai, một gái rất xinh xắn. Trên chiếc áo vest màu đen của Búp Bê trai và chiếc váy trắng lộng lẫy, tinh khôi của Búp Bê gái đều có thêu hai chữ lần lượt là “Hap” và  “Py” màu đỏ vô cùng tinh xảo.Gương mặt ngời lên vẻ hân hoan và vui sướng, trông chúng thật đẹp đôi hệt như cặp vợ chồng vừa bước ra khỏi thánh đường sau khi nói lời nguyện thề trước Chúa. Ông Cupiter thường gọi hai con Búp bê là “ Cặp đôi Hap - Py” và hết mực yêu quý chúng. Chính vì vậy Ông quyết định đặt hai con Búp Bê ấy cạnh nhau ở vị trí dễ thấy nhất của cửa hàng.

      Búp Bê Hap có một mái tóc màu nâu sáng được cắt tỉa rất gọn gàng, một vầng trán rộng toát lên vẻ thông minh và một đôi mắt màu xanh da trời sâu thẳm, cuốn hút.Với bộ Comle màu đen lịch lãm, sang trọng và một cụ cười rất tươi luôn hiện hữu trên đôi môi chàng thật giống một chú rể đáng yêu trong ngày cưới.

      Cô gái có một đôi mắt to, tròn, trong veo màu xanh lá cây dưới hàng lông mi dài cong vút, một đôi môi mọng đỏ như quả dâu tây chín và đặc biệt là mái tóc quăn dài mượt mà, tuyệt đẹp được buông xoã như những gợn sóng màu vàng óng ả luôn ánh lên rực rỡ như Mặt trời mỗi khi có ánh sáng chiếu vào.Với niềm vui ngập tràn trong đôi  mắt và nụ cười Búp Bê Py rạng rỡ, xinh tươi y như cô dâu trong ngày trọng đại của đời mình.


      Cứ thế hai con Búp Bê ấy luôn ở bên nhau, chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn và Tình yêu của chúng ngày càng bền chặt theo thời gian.Búp Bê Hap thường nói:

      - Tên của anh và tên của em ghép lại là “HAP-PY” nghĩa là “Hạnh phúc” đấy! Đó chẳng phải ngẫu nhiên đâu! Số phận đã an bài em là mảnh ghép hoàn hảo của anh và chỉ có em là người duy nhất mang lại cho anh bình yên và hạnh phúc. Chúng mình sẽ mãi mãi yêu nhau em nhé!


      - Vâng! Em sẽ mãi mãi yêu anh. – Búp Bê Py dịu dàng nói , hạnh phúc bừng sáng trên gương mặt yêu kiều.

      Những lúc ấy hai con Búp Bê đều thầm cảm ơn Người đã tạo ra mình bởi vì gương mặt rạng  ngời trong hạnh phúc kia chính là lời trái tim chúng muốn nói.

    1 người thích bài viết này
    • Chào tháng Giêng! Cảm ơn vì anh vẫn ở đây…

    • Tạo bởi JANG NAM   từ Thứ sáu, 4 Tháng 1, 2013 - 13:37
    • Vậy là một năm nữa đã qua rồi, một năm qua chứa đựng bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, nhớ nhung, giận hờn của chúng ta. Cảm ơn anh vì vẫn ở đây, bên cạnh em lúc này.

      Chào tháng Giêng, chào một năm mới đến. Tháng Giêng hát khúc tự tình cho một mùa yêu say đắm. Thật nhẹ nhàng khi nhìn lại những tháng...

      Vậy là một năm nữa đã qua rồi, một năm qua chứa đựng bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, nhớ nhung, giận hờn của chúng ta. Cảm ơn anh vì vẫn ở đây, bên cạnh em lúc này.

      Chào tháng Giêng, chào một năm mới đến. Tháng Giêng hát khúc tự tình cho một mùa yêu say đắm. Thật nhẹ nhàng khi nhìn lại những tháng ngày sóng gió, khó khăn, tưởng như những lúc không thể  nắm chặt tay nhau được nữa, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh, tất cả bỗng dưng nhẹ tênh biết mấy.

      Cảm ơn anh, vì đã “không thèm chấp” sự bướng bỉnh trong em. Em như đứa trẻ con mới lớn, cứ vấp ngã lần này rồi lần khác, cứ làm anh phải khổ sở vì sự ương ngạnh, khó chiều. Cảm ơn anh vì đã làm “người lớn bao dung”, cảm ơn anh đã nâng em đứng dậy sau những vết chầy xước, dạy em từ những điều giản đơn nhất, một cách nhẫn nại, ân cần.


       


       

      Cảm ơn anh vì những chiều muộn đón đưa, vì những lần chờ đợi. Công việc, học hành khiến em đôi lúc quên mất sự hiện diện của anh trong tâm trí mình. Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn với một cô gái vụng về như em. Em thương lắm những lúc em mải mê với dòng cuốn của thời gian, với bộn bề cuộc sống, vẫn thấy anh đứng đợi ở đó, mỉm cười dịu dàng.

      Cảm ơn anh vì những lần em mất kiểm soát mà buông lời chia tay nhẹ bẫng, anh vẫn giữ tay em ở lại, vẫn ôm chặt những lần em khóc òa như thể mình là người bị tổn thương vậy. Thật ra, những lúc ấy em biết anh còn đau hơn em nhiều.

       



       

      Cảm ơn anh vì luôn tìm thấy em trong đám đông, để em không thấy mình lạc lõng…

      ...

      Trong cuộc đời này, thật ra ai cũng mong muốn mình là người quan trọng nhất của một người khác, là thiên đường của một người khác, nhưng thật lòng mình, em chỉ muốn là anh của em thôi. Là một anh rất chiều em nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc. Là người chỉ im lặng khi em rơi nước mắt, nhưng em luôn cảm thấy an toàn bên người ấy. Là người rất ít khi nói lời yêu, nhưng luôn chạy hàng cây số đến để đưa thuốc cho em lúc em ốm đau. Là người không hứa hẹn với em nhiều điều, nhưng luôn bên cạnh em lúc em yếu đuối nhất,…

      Một năm mới đã đến rồi, chào tháng Giêng rét ngọt, cảm ơn anh, cảm ơn tình yêu anh đã dành cho cô gái nhỏ bé này.

      Cảm ơn, vì anh vẫn ở đây!



    2 người thích bài viết này
    • Mảnh ghép cuộc đời

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ sáu, 4 Tháng 1, 2013 - 11:44
    • Cuộc sống đẹp bởi vì có muôn vàn những mảnh ghép khác nhau và chúng cùng nhau tạo nên một bức tranh muôn màu ấy!

      Cuộc sống đẹp bởi vì có muôn vàn những mảnh ghép khác nhau và chúng cùng nhau tạo nên một bức tranh muôn màu ấy!

    2 người thích bài viết này