Cửa sổ phản ánh

Trên 292909 thành viên đang đợi bạn tại Likeyou
Đã đăng ký?
với tên của riêng bạn
Đăng nhập với tên người dùng:

Thành Viên Tích Cực

Nhật ký trên likeyou

Trang có 110 nhật ký   
    • Ai sẽ nắm tay em qua những ngày giông gió?

    • Tạo bởi Minh Chi  từ Thứ sáu, 27 Tháng 2, 2015 - 09:40
    • Em chỉ cần một bàn tay luôn sẵn sàng đưa ra cho em nắm, em chỉ cần một vài câu an ủi động viên, vậy mà kiếm tìm thì chỉ thấy tổn thương chất chồng, chỉ thấy nhớ anh mà lại không cho phép bản thân được nhớ…

      Con gái tự do thường làm bạn với cô đơn. Và em cũng đã quen dần với cô đơn từ sau khi chia tay anh. Với em, tự...

      Em chỉ cần một bàn tay luôn sẵn sàng đưa ra cho em nắm, em chỉ cần một vài câu an ủi động viên, vậy mà kiếm tìm thì chỉ thấy tổn thương chất chồng, chỉ thấy nhớ anh mà lại không cho phép bản thân được nhớ…

      Con gái tự do thường làm bạn với cô đơn. Và em cũng đã quen dần với cô đơn từ sau khi chia tay anh. Với em, tự do làm những việc mình thích, đến những nơi mình muốn, yêu thương quan tâm bản thân và không còn lo lắng xem đã làm ai tổn thương hay chưa, như thế là hạnh phúc.

      Em chợt nhận ra rằng cô đơn giấu hộ em những lần cảm thấy hụt hẫng chênh chao. Cô đơn giấu hộ em những lần hờn giận vô cớ, hờn giận chính bản thân mình tại sao cứ cố chấp ôm giữ quá khứ, tại sao không cố gắng tìm cho mình một hạnh phúc tròn vẹn hơn. Trước bão giông ngoài kia, có còn ai sẵn sàng nắm tay em qua ngày giông gió, có còn ai quan tâm cho em như anh đã từng?

      Em bắt đầu sợ cái cảm giác chơi vơi. Em ghét phải tự viết những dòng “mình ổn” lên trang giấy, em ghét phải tự an ủi bản thân rằng ngày mai trời lại sáng, ngày mai em lại vui hơn ngày hôm nay.

      Anh biết không, con gái cô đơn thường tỏ ra mạnh mẽ, mà càng mạnh mẽ thì càng dễ tổn thương. Những tối muộn trở về nhà, con đường dài như một đoạn phim tua chậm, có anh, có em, có tình cảm của cả hai gửi gắm vào từng góc nhỏ. Tán cây xưa anh hay đợi em, quán quen xưa chúng ta thường hò hẹn. Bây giờ chúng chỉ như một lưỡi dao mảnh, cứa dần từng nhát sắc lẹm vào ký ức trong em. Em đã quên mất cách mình chấp nhận nỗi đau như thế nào.

      Mùa đông, cái mùa mà đi đâu cũng thấy người ta yêu nhau. Chẳng khó để bắt gặp đôi tay nắm chặt đôi tay, vòng ôm ấm áp như một sự khẳng định tình yêu. Mùa đông, cái mùa mà chỉ mình em thấy bâng khuâng, thấy hụt hẫng, thấy chênh vênh. Mùa đông, em đi tìm bình yên giữa lòng thành phố lạ…

      Anh này, giá mà có một người đưa tay ra và nói “đi theo anh” mỗi lần em lạc hướng giữa những cung đường không quen lối, giá mà có một người đưa tay ra và nói “đừng lo, có anh ở đây rồi” mỗi lần một mình khóc với những cảm xúc không tên… Giá mà, có ai đó nắm tay em thật chặt khi qua đường…

      Dù đã cố gắng chấp nhận thực tại là một cô gái tự do, là một cô gái không bị ràng buộc bởi bất kỳ mối quan hệ nào mà sao khó khăn đến vậy. Em không còn anh bên cạnh, không có ai bên cạnh, chỉ có duy nhất chính em đồng hành với cô đơn, đồng hành với nỗi đau nguôi dần theo năm tháng.

      Em chỉ cần một bàn tay luôn sẵn sàng đưa ra cho em nắm, em chỉ cần một vài câu an ủi động viên, vậy mà kiếm tìm thì chỉ thấy tổn thương chất chồng, chỉ thấy nhớ anh mà lại không cho phép bản thân được nhớ…

      Ai hả anh, ai sẽ lại sẵn sàng nắm tay em qua những ngày giông gió?

    3 người thích bài viết này
    Tulip  Hay và chân thật.

    2 tuổi trước  0

    album/2016/2016-02/2016-02-13/user321152/1455377377-2282-2016-02-13-15-29-37.jpg
    Neunhu Emhieu  dung lo nghi gi nua neu em ko che anh thi bat ke luc nao thoi gian du co den dau luc nao em nghi den anh gi anh se co mat

    1 year trước  0

    • TÌNH GIÀ MUÔN THUỞ

    • Tạo bởi phù dung   từ Thứ tư, 22 Tháng 10, 2014 - 19:26
    • 1417183512-2435-2014-11-28-21-05-12.jpg

      Nếu mai mệt mỏi rồi, mình dựa vào nhau nha anh
      Như cái cách cụ ông vịn vai cụ bà đi loanh quanh công viên tập thể dục.
      Ông đấm bà xoa, bà xoa, ông đấm
      Cuộc đời đẹp lắm khi chúng mình chăm sóc cho nhau.
      .
      Nếu ngày mai đôi mắt nâu đã nhạt màu
      Thời gian sẽ làm tóc anh, tóc em thêm sợi trắng.
      Mình giữ cho nhau niềm vui lấp lánh
      Anh nhìn em...

      1417183512-2435-2014-11-28-21-05-12.jpg

      Nếu mai mệt mỏi rồi, mình dựa vào nhau nha anh
      Như cái cách cụ ông vịn vai cụ bà đi loanh quanh công viên tập thể dục.
      Ông đấm bà xoa, bà xoa, ông đấm
      Cuộc đời đẹp lắm khi chúng mình chăm sóc cho nhau.
      .
      Nếu ngày mai đôi mắt nâu đã nhạt màu
      Thời gian sẽ làm tóc anh, tóc em thêm sợi trắng.
      Mình giữ cho nhau niềm vui lấp lánh
      Anh nhìn em cười, ánh mắt vẫn long lanh.
      .
      Sẽ chẳng có gì thay đổi phải không anh?
      Tình càng già càng thêm nhiều kỷ niệm.
      Em vén mấy sợi tóc chuyển màu mây nhìn anh âu yếm
      Câu chuyện câu trò, tếu táo, sớm tối hủ hỉ bên nhau.
      .
      Những nếp nhăn xô vào rồi lại dãn ra mau
      Dấu ấn thời gian sẽ làm anh thêm đẹp lão.
      Mình từ giã những ngày vui huyên náo
      Hạnh phúc bấy giờ là ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn anh chăm chú ngoáy nồi cháo
      Ăn tới hết đời vẫn chưa thỏa những yêu thương.
      .
      Hạnh phúc là mỗi sáng thức dậy vẫn thấy anh nằm cùng em trên một chiếc giường
      Mình đã bên nhau lâu lắm rồi anh nhỉ?
      Cuộc sống cứ êm đềm thế này đến hết đời thì thích nhỉ!
      Giản dị mỗi ngày sống đúng nghĩa yêu đương.

      cho ý kiên ?

      • 0%
      • 100%
    • Từ khóa:  yeu thuong
    album/2016/2016-02/2016-02-13/user321152/1455377377-2282-2016-02-13-15-29-37.jpg
    Neunhu Emhieu  co co muon nhu vay ko

    1 year trước  0

    • Viết cho những tình yêu không bao giờ tắt nắng!

    • Tạo bởi Nguyễn Phương  từ Thứ ba, 9 Tháng 9, 2014 - 09:56
    • Tình yêu là gì thế anh? Em vẫn định hình tình yêu là của nắng, nắng mang em đi cùng hoa và gió, cuốn em êm đềm qua những nhịp điệu của mùa xuân...

      Giữa biển trời bao la rộng lớn, sẽ có thời gian chúng ta tự hỏi: liệu tình yêu chúng ta đang có rồi sẽ đi đến đâu, anh là ng đầu tiên cho em biết yêu và sẽ là người cuối cùng...

      Tình yêu là gì thế anh? Em vẫn định hình tình yêu là của nắng, nắng mang em đi cùng hoa và gió, cuốn em êm đềm qua những nhịp điệu của mùa xuân...

      Giữa biển trời bao la rộng lớn, sẽ có thời gian chúng ta tự hỏi: liệu tình yêu chúng ta đang có rồi sẽ đi đến đâu, anh là ng đầu tiên cho em biết yêu và sẽ là người cuối cùng của cuộc đời em hay anh giống mây của trời 1ngày lại để gió cuốn đi.

      Tình yêu là gì thế anh? Em vẫn định hình tình yêu là của nắng, nắng mang em đi cùng hoa và gió, cuốn em êm đềm qua những nhịp điệu của mùa xuân. Hay tình yêu là mưa anh nhỉ, mưa cuốn trôi lớp bụi trần, thổi bay những u ám trong em, tưới mát con tim em mỗi chiều thu đến!

      Tình yêu đẹp thế phải không anh? Em ngỡ tưởng sau bao thăng trầm, sóng gió ập đến, em sẽ không thể trụ vững, sẽ không dám chạm tới con tim anh nhẹ nhàng, ấm áp. Thế đấy anh à, vấp ngã, đau thương em mạnh mẽ lắm nhé! Em kiên cường tiến tới những hoài bão xa xăm, và anh biết không, em ko bị quật ngã bởi bất cứ trận bão tố nào. Em vẫn yêu và yêu bằng cả con tim chân thành của mình, dù biết tình yêu cũng dang hờ hững với tấm lòng em.

      1410231521-8121-2014-09-09-09-58-41.jpg

      Vậy anh ơi, em hỏi anh nhé, mùa hạ và mùa đông chúng ta có hạnh phúc trong tình yêu không? Có chứ, mùa hạ à, em nghĩ tình yêu thế này anh này, tình yêu làm dịu mát tâm hồn em, anh khe khẽ anh sẽ là chiếc dù tránh nắng để em chạy nhảy cả ngày. Còn nữa anh nói luôn em muốn biết không, mùa đông ấy, vòng tay yêu thương anh dành sẽ sưởi ấm cái lạnh giá băng, tê tái nụ cười em.

      Em hiểu rồi, tình yêu giống như 1 năm vậy, nó luôn thổn thức gọi em từng mùa, em cảm nhận được hết đó! Có nắng, mưa, nóng, lạnh nhưng lại tràn đầy hạnh phúc bên anh. Anh ơi! Tình yêu đơn giản thế thôi mà, em hiểu rõ lắm đó. Mùa thu trôi qua, mùa đông sẽ lại đến, anh sẽ vẫn dắt tay em đi hết con đường phải không?

      Em, là em anh à, vẫn ngốc nghếch phải không anh? Tình yêu với em là vậy đó, sẽ không bao giờ tắt nắng đâu anh!


      Sưu tầm

    • Từ khóa:  yêu thương
    4 người thích bài viết này
    album/2015/2015-02/2015-02-27/user104882/1425002744-4985-2015-02-27-02-05-44.jpg
    Nguyễn Phương  cảm ơn bạn nhưng những bài viết này mình không viết, mình đọc thấy hay nên sưu tầm lại và chia sẻ với mọi người thôi ạ !

    2 tuổi trước  0

    album/2016/2016-02/2016-02-13/user321152/1455377377-2282-2016-02-13-15-29-37.jpg
    Neunhu Emhieu  neu nhu em hieu

    1 year trước  0

    • CÒN NHỚ LÀ CÒN YÊU!

    • Tạo bởi Ivy  từ Thứ ba, 12 Tháng 8, 2014 - 19:00

    • Có những cuộc chia tay mang vẻ ngoài phũ phàng đầy lạnh nhạt, vì cả hai đều muốn chứng tỏ mình đã hết yêu người kia và không còn muốn liên quan đến đối phương nữa. Thay số điện thoại, chuyển chỗ ở hoặc chặn facebook… Đó là những hành động của những đôi mới chia tay và trong lòng đã dứt khoát không muốn nhớ đến...


      Có những cuộc chia tay mang vẻ ngoài phũ phàng đầy lạnh nhạt, vì cả hai đều muốn chứng tỏ mình đã hết yêu người kia và không còn muốn liên quan đến đối phương nữa. Thay số điện thoại, chuyển chỗ ở hoặc chặn facebook… Đó là những hành động của những đôi mới chia tay và trong lòng đã dứt khoát không muốn nhớ đến người kia nữa.

      Nhưng cố quên thì lại càng nhớ, cơ bản người đang nhớ chỉ cố gắng che đi tầm nhìn, bịt lấy đôi tai để không bị tác động thêm nữa. Nhưng khi yêu, trái tim luôn mạnh hơn lý trí và còn có sức ảnh hưởng đến cả những giác quan khác của cơ thể con người, rốt cuộc, kẻ cố gắng quên nhanh sẽ càng nhớ nhiều, đau lâu hơn đối phương.

      Hai người yêu nhau, họ sẽ không nhìn nhau mà cùng nhìn về một hướng, nhưng trái tim vẫn luôn có hình bóng của nhau. Trái tim đập liên tục để duy trì sự sống cho bộ não, một khi đã muốn quên một người thì chỉ có thể làm tổn thương bộ não, lúc đó trái tim sẽ rất đau, thật sự rất đau.

      1407844927-4921-2014-08-12-19-02-07.jpg

      Nếu đã cảm nhận được sự đau đớn ấy, vậy tại sao lại cứ phải cố quên?

      Có những người tỏ ra cứng rắn sau khi chia tay, khi dứt tình… Nhưng mỗi đêm khuya vẫn như bóng ma lởn vởn tìm về ký ức cũ, chờ tin nhắn thân quen đã trở nên xa lạ, bí mật vờ như vô tình đọc những dòng entry trên facebook của người cũ… để rồi phải rơi những giọt nước mắt trong từng tiếng nấc nghẹn ngào.

      Nhưng nếu gọi điện mà không bắt máy, nhắn tin không trả lời hoặc đã unfriend với bạn có nghĩa là họ vẫn chưa thể quên bạn, chưa quên đượctình yêudành cho bạn. Và cũng ngược lại, nếu bạn cố làm những điều đó với họ thì trong tâm trí cũng như trái tim của bạn vẫn tồn tại hình bóng của họ.

      Không phải ai cũng lắng nghe được tiếng trái tim mình, cứ ngu ngốc luẩn quẩn giữ nhớ và quên. Nhưng còn nhớ là còn yêu, đừng cố quên để rồi giam cầm nỗi nhớ trong chiếc hộp ký ức vụn vỡ. Hãy đáp lại nỗi nhớ bằng cách mở lòng để tha thứ và yêu thương.

    9 người thích bài viết này
    album/2016/2016-02/2016-02-13/user321152/1455377377-2282-2016-02-13-15-29-37.jpg
    Neunhu Emhieu  con yeu thi se nho

    1 year trước  1

    album/2016/2016-03/2016-03-10/user98630/1457586106-4848-2016-03-10-05-01-46.jpg
    Ivy   :)

    1 year trước  0

    • Dành cho những trái tim yêu thương

    • Tạo bởi Đat Bv Ecom  từ Thứ ba, 1 Tháng 7, 2014 - 15:13
    • Dù đang hạnh phúc hay đang buồn tủi vì tình yêu, hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau, hãy biết trân trọng vì tình yêu rất mong manh và dễ vỡ vô cùng.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau thì xin nắm thật chặt tay nhau và hãy dành cho nhau những nụ hôn ấm áp nhất.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau, hãy...

      Dù đang hạnh phúc hay đang buồn tủi vì tình yêu, hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau, hãy biết trân trọng vì tình yêu rất mong manh và dễ vỡ vô cùng.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau thì xin nắm thật chặt tay nhau và hãy dành cho nhau những nụ hôn ấm áp nhất.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau, hãy nguyện cầu Chúa sẽ mang điều tốt lành đến với nhau.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau, xin hãy thề ước cùng nhau, hãy hứa hẹn cùng nhau. Dù biết rằng không là của nhau mãi mãi.

      Nếu đang hạnh phúc bên nhau xin hãy luôn luôn chân thành, chân thành bây giờ và mãi mãi về sau.

      ***

      Nếu đang yêu đơn phương một người, xin hãy giữ vững niềm tin, vì tình yêu đôi khi phải chờ đợi. Mà chờ đợi một người là khoảnh khắc cô đơn nhất trên thế gian này.

      Nếu đang yêu đơn phương một người, xin hãy yêu thương hết lòng nhưng hãy biết đâu là điểm dừng. Vì có những yêu thương mù quáng, có những ước mơ mãi là mơ ước.

      Nếu đang yêu đơn phương một người, xin hãy biết yêu lấy chính bản thân, đừng để đơn phương mà khiến bản thân hao mòn. Chỉ có những người biết yêu quý bản thân mới được người khác yêu quý.

      Dành cho những trái tim yêu

      Nếu đang yêu đơn phương một người, xin đừng khóc mỗi khi thấy mệt mỏi hay cô đơn, vì khi yêu một người thì ta đã cho họ có quyền làm tổn thương ta.

      Nếu đang yêu đơn phương một người, xin hãy dũng cảm mà nói thật lòng với họ. Đau khổ nhất không phải là yêu đơn phương một người, mà là yêu mà không dám nói, chỉ để tình cảm chết lặng trong tim.

      Nếu đã chia tay, xin hãy quên đi đau buồn. Chia tay không phải là hết, chia tay chỉ là cho mỗi người được lựa chọn một con đường riêng.

      Nếu đã chia tay, xin hãy quên đi những kỉ niệm, dẫu là kỉ niệm đẹp hay đầy nước mắt. Chỉ có quên đi quá khứ thì lòng mình mới bình yên và thanh thản được.

      Nếu đã chia tay, xin đừng làm tổn thương nhau nữa, đừng níu kéo nhau cho thêm bận lòng.

      Nếu đã chia tay, xin hãy tha thứ cho nhau, đừng mãi hận thù trách móc. Vì tình yêu đâu có ai đúng, ai sai thì cũng đều đau, đều tổn thương cả thôi.

      Nếu đã chia tay, xin hãy cầu chúc cho nhau được hạnh phúc trên con đường riêng đã chọn.

      ***

      Nếu vẫn chưa yêu ai, xin hãy cười thật vui vẻ, sống thật vô tư, đi thật nhiều nơi mà bạn muốn.

      Nếu vẫn chưa yêu ai, xin hãy cố gắng hoàn thiện bản thân ở mức tốt nhất có thể.

      Nếu vẫn chưa yêu ai, xin hãy yêu thương và cảm thông với những người đang đau khổ vì tình yêu, vì đó là những trái tim rất đáng thương.

      Nếu vẫn chưa yêu ai, xin hãy dành thời gian và yêu thương gia đình nhiều hơn.

      Nếu vẫn chưa yêu ai, xin đừng than vãn vì sao vẫn độc thân. Hãy tin tưởng vào số phận, duyên số đã được sắp đặt, rồi sẽ có một ngày bạn tìm được một nửa của mình.

    4 người thích bài viết này
    album/2014/2014-06/2014-06-22/user64235/1403411161-2695-2014-06-22-11-26-01.jpg
    elena trang  hi.hay lắm

    3 tuổi trước  1

    album/user70358/2014-06/28-06-2014-07-05-1403957152.jpg
    Mai Thi Mai Thi  Tuyệt lắm em ah

    3 tuổi trước  0

    • Vì 1 phần ngọt ngào mà quên đi 9 phần đắng cay

    • Tạo bởi andze  từ Thứ hai, 16 Tháng 6, 2014 - 10:00
    • Vì yêu em, vì thương em, anh thà quên đi cái đau đớn đắng cay để hai ta tiếp tục trên con đường tình yêu phía trước, cho dù đó chỉ là một chút ít của sự ngọt ngào. Đôi khi trong tình yêu hi sinh cho người mình yêu cũng là điều tuyệt vời hơn bao giờ hết.............................................

      1402888299-8637-2014-06-16-10-11-39.jpg

      Vì yêu em, vì thương em, anh thà quên đi cái đau đớn đắng cay để hai ta tiếp tục trên con đường tình yêu phía trước, cho dù đó chỉ là một chút ít của sự ngọt ngào. Đôi khi trong tình yêu hi sinh cho người mình yêu cũng là điều tuyệt vời hơn bao giờ hết.............................................

      1402888299-8637-2014-06-16-10-11-39.jpg

      http://likeyouvn.blogspot.com/2014/06/vi-em-vi-mot-phan-ngot-ngao-ma-anh-quen.html

    • Thương là thương cả đời yêu là yêu dài lâu

    • Tạo bởi andze  từ Thứ ba, 3 Tháng 6, 2014 - 10:55
    • Có thứ hạnh phúc gọi là yêu xa.
      Có thứ ngọt ngào như viên kẹo ngọt anh gửi tặng cho cô.
      Có thứ  cảm xúc len lói nhẹ nhàng mỗi ngày khi nghĩ về nhau.

      Có một người duy nhất để thương và nhớ
      Có một người duy nhất để khóc và đau.
      Có một người duy nhất để tìm về.

      Ngày mà chúng ta có thể nắm tay nhau đi khắp các con đường.
      Ngày...

      Có thứ hạnh phúc gọi là yêu xa.
      Có thứ ngọt ngào như viên kẹo ngọt anh gửi tặng cho cô.
      Có thứ  cảm xúc len lói nhẹ nhàng mỗi ngày khi nghĩ về nhau.

      Có một người duy nhất để thương và nhớ
      Có một người duy nhất để khóc và đau.
      Có một người duy nhất để tìm về.

      Ngày mà chúng ta có thể nắm tay nhau đi khắp các con đường.
      Ngày mà mỗi sáng thức dậy ánh mắt em nhìn thấy anh đầu tiên.
      Ngày mà nụ cười anh là thứ em muốn nhìn thấy mỗi ngày
      Ngày mà ta sẽ thuộc về nhau.
      Ngày ấy sẽ không xa phải không anh

      Đọc tiếp tại :http://likeyouvn.blogspot.com/2014/06/thuong-la-thuong-ca-oiyeu-la-yeu-dai-lau.html

      1401768388-1500-2014-06-03-11-06-28.jpg

       

       

    • Từ khóa:  yêu thương hẹn hò
    2 người thích bài viết này
    • Đợi chờ hóa đau thương

    • Tạo bởi Quốc Sơn  từ Thứ tư, 21 Tháng 5, 2014 - 07:59
    • Khi nhà trai đến trước cửa nhà gái thì phía trong nhà có tiếng ầm ĩ. Ông chú của cô dâu nhanh chân chạy ra chặn đám người bên nhà trai, chỉ kéo chú rể vào trong nhà. Rất đông người tập trung ở phòng cô dâu. Lẽ ra, giờ này Huệ phải trong trang phục áo cưới chuẩn bị về nhà chồng thì cô đang nằm trên giường, mặt rũ rượi, tóc...

      Khi nhà trai đến trước cửa nhà gái thì phía trong nhà có tiếng ầm ĩ. Ông chú của cô dâu nhanh chân chạy ra chặn đám người bên nhà trai, chỉ kéo chú rể vào trong nhà. Rất đông người tập trung ở phòng cô dâu. Lẽ ra, giờ này Huệ phải trong trang phục áo cưới chuẩn bị về nhà chồng thì cô đang nằm trên giường, mặt rũ rượi, tóc tai thì bù xù. 

      Chú rể ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì mẹ Huệ quỳ xuống bên thành giường, kéo tay con gái cầu xin: “Con tỉnh lại đi con ơi, đây là ngày cưới của con rồi, còn chờ đợi gì nữa. Thằng đấy nó chết rồi, con quên nó đi”. 

      Huệ chẳng nói chẳng rằng, quay mặt luôn vào tường. Anh Nghĩa, chú rể dõng dạc nói với mọi người: “Các cô các bác có thể ra ngoài vài phút để cháu nói chuyện với em Huệ được không ạ?”. Mọi người lui ra dần, bà mẹ Huệ đứng dậy, quệt hai dòng nước mắt, cố dặn dò chàng rể: “Con cố thuyết phục nó, chứ mẹ thì chịu rồi”.

      Mọi người ra ngoài hết rồi, Nghĩa tiến lại đỡ Huệ dậy. Anh chưa kịp hỏi gì thì Huệ đã ôm chặt lấy anh nói như tạ tội: “Em có tội với anh, anh hãy tha thứ cho em nhưng em không thể cưới anh được”. 

      Nghĩa lắc mạnh người Huệ, hỏi lý do tại sao thì cô vẫn chỉ khóc. Hai mắt Nghĩa đỏ ngầu vì tức giận, anh lại lắc vai Huệ mạnh hơn. Huệ quỳ xuống chân Nghĩa thổn thức: “Kiếp này em mang nợ gia đình anh, kiếp sau em sẽ trả. Còn bây giờ em phải chờ anh Mẫu, phải chờ bằng được anh ạ. Anh ấy sẽ trở về!”. 

      Nghĩa rối mù lên chẳng hiểu chuyện gì, anh còn đâu tâm trí để hỏi kỹ càng mọi chuyện, trong khi gần trăm người bên nhà trai đang đứng ngoài chờ. Nghĩa cầu xin Huệ nhưng cô vẫn chỉ lắc đầu. Nghĩa lao ra khỏi phòng, nói đoàn xe nhà trai quay về trước sự ngơ ngác và đau đớn của nhà gái. Việc cưới hỏi của Huệ và Nghĩa tưởng là êm xuôi, ai ngờ đến phút chót lại dang dở. 

      Để Huệ gật đầu đồng ý cưới là một kỳ tích đối với Nghĩa, vì ai cũng biết Huệ đang chờ người cô yêu gần năm năm nay. Năm đó, có một nhóm người Huế đi qua vùng quê này, dừng chân nghỉ lại để chuẩn bị lên biên giới khai thác lậu trầm hương. Nhà Huệ có cửa hàng tạp hóa nên mấy anh người Huế hay ghé qua mua các vật dụng. 

      Chỉ có mấy ngày thế mà Huệ bị cậu tên Cường hút mất hồn, hai người quấn quýt bên nhau chưa được một tuần thì Cường phải lên đường. Là con trai, trước khi chia tay với Huệ, anh ta vẫn ngon ngọt hứa: “Chờ anh em nhé, rồi anh sẽ quay về”. Đúng một lời hứa hẹn bâng quơ qua đường đó, mà Huệ chờ đợi Cường mấy năm trời, từ chối tất cả những người đến với mình. 

      Gần ba mươi tuổi, Huệ chẳng còn nghĩ đến chuyện chồng con, cô nghe người ta đồn anh Cường chết rồi, trong thâm tâm Huệ cũng tin như thế, nếu không anh đã phải liên lạc với cô. Bố mẹ và hai ông anh trai giục lên giục xuống, còn nói bóng nói gió đuổi cô ra khỏi nhà. Đúng lúc đó thì Nghĩa, một thầy giáo trường xã kém hơn Huệ hai tuổi theo đuổi cô. 

      Dù sao là con gái, cũng phải một lần lấy chồng, Huệ gật đầu. Thế mà đúng trước đêm cưới, Huệ lại thấy Cường hiện về nói với cô: “Huệ ơi, anh sắp trở về với em rồi. Đúng vào ngày rằm tháng bảy này anh sẽ quay về. Chờ anh em nhé! Anh nhớ em và con nhiều lắm”. Huệ đổ mồ hôi, dù chẳng biết Cường nhắc đến đứa con nào ở đây, nhưng sáng hôm sau đòi hủy hôn với Nghĩa luôn. 

      Sau hôm đó, gia đình Huệ như có đám tang. Bố mẹ Huệ tức quá nằm ốm liền mấy ngày, còn vợ chồng hai ông anh thì nặng nề ra mặt. Người trong làng đi qua nhà Huệ đều cất tiếng hát đồng dao châm chọc: “Cô Huệ là cô Huệ già/ Lấy được anh Nghĩa còn đòi làm cao/ Tối về nằm mơ chiêm bao/ Gặp ngay bóng ma hao hao anh Cường/ Thế rồi cô hủy hôn luôn/ Chờ rằm tháng bảy hai ta sum vầy. 

      Nhà trai bị bẽ mặt như thế, nhưng anh Nghĩa vẫn qua thăm Huệ bất chấp gia đình ngăn cản. Anh nói với Huệ: “Không là gì của nhau thì là bạn, rồi đến lúc em sẽ thay đổi, sẽ đồng ý về nhà anh làm dâu”.

      Điều kỳ lạ là giấc mơ của Huệ lại trở thành hiện thực. Chiều hôm đó, Huệ đang rửa đồ lễ thì nghe mấy người đến mua hàng nhao nhao việc có mấy anh đi trầm mất tích từ lâu, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện, vừa dừng xe ở ngay ở xưởng mộc nhà ông Tiền mà năm xưa họ vẫn nghỉ trọ. Huệ thả luôn đống đồ lễ đang rửa dở, chạy một mạch gần một cây số xuống xưởng mộc nhà ông Tiền. 

      Thấy có nhóm người trong nhà. Huệ lao thẳng vào mà chẳng hỏi chẳng rằng. Huệ thấy Cường đang ngồi uống nước ở bộ bàn ghế, đang bế đứa cháu nhà ông Tiền, cô mừng rõ hét toáng lên: “Anh Cường ơi, cuối cùng thì anh cũng đã trở lại rồi”. Nghe thế, cả mấy anh đi trầm cùng Cường và cả gia đình nhà ông Tiền sững sờ nhìn Huệ. 

      Anh Cường ngỡ ngàng trong giây lát, rồi cũng như nhận ra Huệ: “A, cô Huệ, cô Huệ bán hàng tạp hóa đầu xóm phải không? Cô khác quá, tôi không nhận ra nữa rồi”. Chất giọng Huế của Cường ngọt ngào là thế, mà lúc này nó như bao tải đè nặng lên người Huệ. Huệ cảm giác như nghẹt thở... 

      Đúng lúc đó, cái Thảo, cô con gái nhà ông Tiền từ trong nhà bước ra, kéo tay thằng con trai đang ngồi trong lòng Cường, nói: “Con qua đây ngồi với mẹ để bố Cường còn ra nói chuyện với cô Huệ nào”. Thằng bé ngúng nguẩy quay sang ôm chặt lấy Cường: “Không, con không cho bố đi nữa đâu. Bố phải ở với con!”. 

      Cường bế luôn thằng bé lên người, tiến về phía Huệ đang đứng chôn chân, anh ta ấp úng: “Cháu Bảo là con trai của tôi với Thảo, bây giờ tôi mới quay về với vợ với con được”. Huệ lắc đầu như không tin vào tai mình rồi quay người bỏ chạy. 

      Bốn năm trước, đột nhiên cái Thảo sinh con mà chẳng một ai biết bố nó là ai. Thảo cùng tuổi với Huệ, hai người cũng qua lại nhưng Huệ nào ngờ được, cha của con Thảo lại là người cô yêu và đợi chờ bấy lây nay. 

      Ngày hôm sau, cả vùng quê này xáo động việc Huệ nhảy sông trầm mình. Không như nhiều người chết đuối khác, cơ thể Huệ không hề bị phù, cô không uống lấy một giọt nước, hai môi vẫn đang mím chặt vào nhau cố tình ngạt thở. 

      Chỉ thương cho anh Nghĩa, nằm lăn giữa bờ sông bên cạnh xác Huệ khóc lóc thảm thương làm mọi người đứng quanh đó cũng phải trào nước mắt: “Huệ ơi, sang bên kia nhớ đợi anh Huệ ơi! Em đừng quên đã hứa kiếp sau sẽ làm vợ anh rồi đấy. Anh sống cho trọn đạo làm con rồi anh sẽ chóng về bên em, Huệ ơi!”.

       

      Ps  : Cuộc sống vốn có những cuộc đợi chờ, nhưng hãy trân trọng những gì mình đang có để khi cơ hội trôi qua, thì ta k fải hối hận, ở đời k bán thuốc hối hận. Hãy suy nghĩ để biết mình cần gì, và cái gì là phù hợp. Đừng làm " Thân gái 12 bến nước..."

    4 người thích bài viết này
    album/user3258/2014-01/1390366037-7190-2014-01-22-11-47-17.jpg
    Gấu Milo  chuyện buồn quá

    3 tuổi trước  1

    album/user47127/2014-05/1400411587-7723-2014-05-18-18-13-07.jpg
    Quốc Sơn  hihi...

    3 tuổi trước  0

    • Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ sáu, 24 Tháng 1, 2014 - 14:46
    • "Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người" là tựa đề tập thơ mà Đình Khoa đã viết. Anh tặng cho tôi vào một ngày cuối năm khi đứa con tinh thần của anh được chào đời. Không ồn ào, vội vã, người tặng và người được tặng đều biết rằng những gì muốn nói, muốn sẻ chia thì đều ở trong những trang giấy...

      "Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người" là tựa đề tập thơ mà Đình Khoa đã viết. Anh tặng cho tôi vào một ngày cuối năm khi đứa con tinh thần của anh được chào đời. Không ồn ào, vội vã, người tặng và người được tặng đều biết rằng những gì muốn nói, muốn sẻ chia thì đều ở trong những trang giấy kia, và tùy em, tùy anh, trong một lúc nào đấy sẽ nhớ về cuốn sách, tìm đọc một bài thơ và sẽ thấy bóng dáng mình trong đó. 

      "Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người" - một tựa đề nói lên tất cả, hẳn phải thế, quên đi một yêu thương mà mình yêu thương nhất, dẫu có bầm đau, dẫu có làm kẻ độc hành thì cuộc đời nói đó là điều cần thiết, vậy hẳn là phải quên rồi. 

      Khép lại cuốn sách để nhận ra phía trước mình đang có một cánh cửa rộng mở. Bước ra phía ngoài để Cỏ cây xanh tươi và làn gió thơm nồng chào đón. 

      "Mỉm cười và tự thắp lửa
      Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên"

      Cảm ơn Lương Đình Khoa, cảm ơn lời đề tặng!

      "Tình như hoa trái
      Thơm đầy nhân gian
      Tay ai vội vàng
      Chen chân vươn hái
      Tay ta vụng dại
      Chạm cành chơi vơi..."

      _Ta làm cơn mưa đêm đi lạc - ướt nhân gian không ướt nổi lòng mình_

      1390549515-2797-2014-01-24-14-45-15.jpg

       

       Video cảm nhận về tập thơ: 

    • Từ khóa:  Quen yeu thuong
    2 người thích bài viết này
    album/2014/2014-09/2014-09-29/user809/1411965437-4346-2014-09-29-11-37-17.jpg
    Sứ mệnh yêu thương  Thêm bài "Bài không tên cuối cùng" này nữa có thể coi là trọn bộ Yêu - quên và thương. http://www.youtube.com/watch?v=0jdfUVtoGpQ (Cơ mà nghe nó đau đáu quá, lần sau hát lại sẽ nhẹ nhàng hơn, bình yên hơn  :) )

    3 tuổi trước  1

    • Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người!

    • Tạo bởi Sứ mệnh yêu thương  từ Thứ hai, 9 Tháng 12, 2013 - 16:23
    • "Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người

      Một yêu thương mà mình yêu thương nhất

      Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc

      Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược

      Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết

      Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên

      Dẫu biết chật hẹp trong một cõi thế gian

      Sẽ bước...

      "Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người

      Một yêu thương mà mình yêu thương nhất

      Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc

      Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược

      Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết

      Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên

      Dẫu biết chật hẹp trong một cõi thế gian

      Sẽ bước gần nhau trong dòng đời tấp nập

      Vẫn dõi trông nhau, để thấy bình yên với người làm lòng mình hạnh phúc

      Vẫn yêu thương tràn ngập, nhưng mang màu sắc mới khác xưa...

      Hát bài hát một mình và đi về dưới những cơn mưa

      Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã

      Mỉm cười, tự thắp lửa

      Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên"

      _Trích "Ai rồi cung phải học cách cố quên đi một người" - Lương Đình Khoa_

       

      1386580957-4867-2013-12-09-16-22-37.jpg